Phi Vn

DƯỚI ỒNG SU

(Truyện di)

 

Cu C

Rủ nhau đi cấy đi cy,
By giờ kh nhọc c ngy phong lưu.
Trn đồng cạn, dưới đồng su,
Chồng cầy, vợ cấy, con tru đi bừa.

Hai thng rồi, ruộng cấy xong, la đang đứng ci v gần c đng đng. Nh nng rảnh việc. Ma cu ko bắt đầu, sau những đm mưa dầm.
Nghề cu của dn qu khng giống sự tiu khiển nhn nh của dn thị thnh m thỉnh thoảng người ta cũng thấy ngồi bung cu ở bờ sng để chờ bữa cơm tối, hay để giết một sng chủ nhật! Ở đồng qu, n l cả một nghệ thuật v cả một cng việc đổ mồ hi.
Phải chịu thức gần phờ ru mới biết giống c đồng chỉ thm đớp tới mồi cu vo khoảng đầu hm đến canh một v từ canh ba đến sng!
Phải năm cơm bảy cho mới r c lc c tật ăn mồi chạy bằng nhi sống, c tr ăn bm bằng mồi cắt[1]v hơi ngầm. C những đm trời lạnh ti mi m phải cởi trần truồng nhảy xuống ruộng, tay đập muỗi, tay vt rong, gặp mn, nghể khng từ, đụng rắn, đỉa chẳng sợ để dọn luồng nghĩa l dẹp một khoảng trống trước khi cắm cu!
l ni chuyện ruộng nh, chớ gặp lc ruộng mnh khan c, m qua bn đất ngưi ta th cn phải chịu biết bao nhiu l khổ sở hơn nữa.
Ti chưa từng lm thằng ăn trộm, nhưng ti chắc đi cu ln khng sướng hơn thằng ăn trộm cht no.
Ừ, th chim trời c nước, ai bắt được l ăn, tại sao người ta hay cự nự?
C hai lẽ. Lẽ thứ nhứt l ai c của cũng muốn để hưởng một mnh, dầu chưa c biết hưởng được hay khng.
Lẽ thứ hai l kẻ cu ln hay lm chết la.
Thằng ăn trộm đi ng sau vường khng khi no biết tiếc mấy ngọn rau, ngọn cải, khng khi no c bước trnh cho khỏi giẫm chưn ln đm đậu, cy c.
Th thằng đi cu ln c khc g? Cứ chỗ no la cao l đon rằng nước su, gặp chỗ no kn đo th dọn luồng, dầu phải nhổ phăng đi cả chục bụi la cho trống trải, n cũng khng từ!
Nhưng đ l ai ka, chớ ti, ti l một kẻ từng lượm mt từ hột ngọc trời, từng cắm từ cộng la, c bao giờ ti đang tay bứt cả cội nguồn.
Chẳng dm vỗ ngực xưng mnh tốt g hơn ai, bởi ti cũng đ từng đi cu ln ruộng người t lắm l vi chục lần, nhưng đến đu ti cũng giữ gn phải php lắm!
Năm ấy, nước giựt sớm, m ruộng ti hơi g, nn c rất t.
Nghề lm ăn, đ sắm lỡ cu ko, xuồng bộng, khng lẽ đem treo ln gin bếp nn ti đnh lm con vạc ăn đm!
Một đm nọ, lấy theo mười đường cuy, ti đẩy xuồng, bỏ sạp di tử tế đem no np, no bếp un, một cy giầm, một ci vợt v cy so nạng.
Ti tnh qua nhờ bn điền ng Chủ Nghĩa. ng ny xưa nay đ c tiếng oai như cọp, dữ như thần!
Dọc theo điền ng, ban ngy thấy giăng giăng những bảng cy: Cấm cu c! Cấm cu c!
- Ậy, ng oai, ng dữ mặc ng, ng cấm th cứ cấm, ti cu ln cứ việc cu! C rượt cống xuồng tọt về bn mnh. Qua khỏi ranh th b h ai cn sợ g ai?
Ỷ y như thế, ti cứ đường hong chống xuồng qua ruộng ổng.
Thả cu xong, ti nằm trn sạp, chờ tới gic đi thăm c.
m ấy khng trăng. Mun ngn con mắt long lanh in trn nền trời đen thẫm. Cnh đồng lặng ngũ trong nh sng mờ mờ. gi thoảng từng hồi, từng hồi ngọn la cựa mnh xo xạc. Tiếng giạt snh vang ln trong im lặng xa xa. Ti cảm thấy bồi hồi tưởng nhớ đu đu, rồi nhẹ nhng, rồi khoan khoi, ti rung đi ca.
Chưa kịp ni với cc bạn rằng ti l một cy đờn km v ca mi c điệu, nhờ ở nơi sản xuất ra bản Vọng cổ đời ny.
Ai đ nghe ti nỉ non những bi ruột như c ngậm non oi hay Mỗi độ thu về th mới biết tại sao cả lng, cc c gi đều ng lăn ra m m mệt!
m nay, tiếng gi gợi hứng, nằm một mnh thanh vắng giữa đồng, lỡ mang ci bịnh ti tử, ti trt hết nỗi tơ tằm:
- Mỗi độ Thu về
Tiếng ca ban đầu nho nhỏ, lần lần đượm vẽ m say, đến ngang tng, qun phứt ci oai như cọp, ci dữ như thần của ng Chủ Nghĩ.
-i! V thương m phải bỏ ngai vng, v thương m thnh chim, ho đ, thương th phải khổ, nhưng cng khổ lại cng thường ơ!
- Ai đ! Cu ln phải khng?
Bị nạt thnh lnh, chớp một ci, ti ngồi dậy gọn gng. Quơ gu nước đổ xo vo bếp un, rt so nạng, ti ra sức chống vo vo.
- Ai đ, ngừng lại! Khng, ti la ln, mấy người rnh chung quanh p lại v đập chết by giờ!
La mặc la, doạ mặc doạ, người ta đang chạy chết đy m!
Xuồng ti chống đi thoan thot, xuồng nọ đuổi bon bon.
Thnh lnh nghe một ci ồ Thi chết rồi, xuồng đ rấn ln m cỏ. Ti rn sức chống. Xuồng chỉ qua được phn nửa, v lc rt cy so ti nhấn mạnh, li bị khẩm, nước o v rồi chm lĩm.
Ti điếng hồn loi ngoi tnh lắc nước xuồng, lượm so chống nữa nhưng xuồng nọ đ tới kề!
Dưới nh lồng đn, hai cy giầm giơ ln cao toan nện xuống.
- Tội nghiệp! Tội nghiệp ti, ng ơi! Ti mới lỡ
Một tiếng cười kh bn xuồng kia:
- ng ở đu đy m ng?
Nghe ni trớ tru, ti nhn ln: trời đất quỷ thần ơi, r rng l một c gi với một thằng nhi con!
C nhục nh cho ti chưa, c chết được cho ti chưa, trời n! Phải d m thi, đ đến nng nỗi nầy cn mong g vng vẫy, ti nhỏ nhẹ:
- Tội nghiệp ti m c hai! Ti mới lỡ một lần
- Ai biết ch mầy lỡ một lần hay mười lần? Thi, mau mau ln chống xuồng theo ti về nh ng Chủ.
- Trời ơi! nếu c bắt ti về đ, ng Chủ xiết cu ti, tịch thu xuồng ti, đng trăng ti, tội nghiệp ti lắm c hai !
- Biết vậy sao ch mầy cn qua đy cu?
- Dạ, tng, kiếm ăn cht đỉnh vậy chớ đu c nhiều nhi g, c.
- Nhiều t khng biết. ng Chủ dặn hễ gặp ai cu ln, cứ bắt quch về cho ng.
- Như vậy chết ti cn g, c hai. C lm nhơn lm phước tha cho ti một phen, ti lạy cm!
C gi nn lặng một cht, rồi cười gin:
- Ừ, lạy đi rồi ti tha!
Thằng nhi con, độc, lại khc khch:
- ngộ, đi cu ln m cn ca mi cho bị bắt, bị lạy.
Cha chả, tụi nầy chơi bứt gn qu! Lạy n th nhục, bằng khng, n dẫn về ng Chủ. Rồi lng xm hay rồi m mnh hay! i, m mnh hay được chắc l sầu thảm lắm.
Thi, một liều, ba bảy cũng liều, ti bặm mi tự an ủi: Trời tối, ai thấy m sợ! Mnh giả dại qua ải m!
Ti chấp tay, sửa soạn mọp xuống nước th
- chết, ti, thi! N, ti hỏi thiệt, anh c phải l anh Su đờn km bn điền cậu Bộ khng?
Ti giật mnh:
- Dạ phải!
- Tội nghiệp dữ hn, ln xuồng tt nước, hơ lửa cho ấm đi anh Su, rồi ti ni cho m nghe.
Ti riu ru vưng lời, bụng bảo dạ: Mẹ thử, n cn muốn lm g đy nữa? Tuy vậy, ti hơi vững lng v giọng con nhỏ đ dịu, coi mi dễ thương.
- N anh Su, em thấy anh một lần hồi theo Ba em qua điền cậu Bộ mua g. Chn ơi, anh ca mi qu! Hồi ny nghe thanh giọng, em cũng đon l anh, m tại anh chạy
- Khng, ti c chạy đu, ti chống chớ!
- Qủy vật anh, đ bị bắt m cn giễu.
Ti thấy c mi sống m biển lặng, hỏi gặng:
- By giờ c tnh chở ti đi đu?
- Khng chở đi đu hết !
- Cảm ơn, vậy l c tha cho ti rồi?
C gi b mật:
- L tha ở đu!
Ti lại hơi lo:
- Coi ka, bắt khng bắt m tha cũng khng tha, l lm sao?
- Thủng thẳng đ. N anh Su, by giờ ti ni tắt với anh một điều, l ti tha cho anh m lại cn cho anh cu nữa, nhưng
- Nhưng sao?
- Nhưng anh phải mi cho chị em ti nghe một bi!
- chết! Người ta nghe, p lại đn ngch, th phen nầy chắc ti bị lọi ống quyển!
- Anh nht ht, lc ny em dọa chơi, ch Ba em khng c ở nh, m cũng khng c ai canh vng nầy hết, chỉ c hai chị em ti thi!
Thằng nhỏ ny giờ im lặng cũng xa v:
- Ừ, ca đi anh Su! Mi một bản nghe chơi rồi cu ko g th cu!

 

C Mắc Cu

Ti cm rm bước chưa đầy nửa thước sn, ba con ch vện ở đu a ra, sủa ồn o, nhăn răng, xửng gy, dường như hăm he:
- Ếp! ứng lại! Bước một bước nữa th cặp gi mầy nt ngớu như tương.
No, ti c định lại đy với một c : cướp của người như mấy thằng ăn trộm mắc ti hm trước nh rinh đi của ng chủ hết mấy chục giạ la đu? Ti đến với một định hiền lnh: mướn đất v nạp mnh lm ti cho ng Chủ kia m!
Một tiếng ry vang từ trong nh:
- ứa no ra coi lm g ch sủa rm ngoi trước vậy? i chết đu mất hết, đố khỏi ăn trộm xc la ban ngy m coi!
Một chị đn b cầm chổi ch chạy ra quơ Mấy con ch kinh hi, nhảy li, v như cn ấm ức, sủa vớt vi tiếng quấu, quấu.
- Anh kia muốn g?
- Dạ ti đến xin mướn đất.
Chị ta trề mi, rt chổi lặng lẽ đi v, oai vệ như một b chủ!
Lại c tiếng ni rang rảng ở nh sau:
- Ku n đợi một cht ng mầy thức dậy đ!
Ti biết thn, ngồi b gối dưới bng mt hng ro bng phướn trước sn, chờ.
Ba con ch bộ luyến tiếc hay thm cặp đi của ti sao m trở ra ngừ ngừ, đi chung quanh ti, hửi hửi, liếm o, liếm tay liếm mặt. Ti sợ bay hồn m khng dm la, la n tp bất tử! Ti cứ rt chn n, trnh nh nhẹ. Nhưng cũng may, chng biết điều, thấy chị ở ni chuyện với ti, c lẽ đon thằng nầy cũng l một bọn nh, nn chng lởn vởn chơi một cht rồi chạy nằm tp ruồi bn cạnh bồ la.
Ti chờ một chặp, rồi một chặp nữa. Qui ci ng nầy! Khng biết c phải ng ngủ ban ngy, để thay vo lc ban đm lm ng thần giữa bồ la hay sao, m trưa đến xế di ổng cũng chưa chịu thức dậy.
Hay l ổng ể mnh?
Khng, khng c g ro. Khi ti đ mổi mệt, ngồi gục đầu ln gối, th bỗng nghe một hơi r s s s như bộng nước si, ti ngc đầu dm: quả l ng Chủ!
ng ngậm một hớp nước, sc trệu trạo ba ci, ngước mặt ln trời si r s s s, rồi ci xuống phẹt một giọt di v gốc cột.
Sau những hồi lin tiếp như thế, ng m ngực ho x xụ, rồi khạc, rồi lại ho.
Cuối cng, ng mới tằng hắng, đưa mắt ng lom lom ra đường:
- Trẻ ra coi đứa no, biểu n v đy coi!
Ti mừng như lượm được vng.
Ti theo chị ở vng ra sau v nh th ng Chủ cũng vừa ngồi ln bộ vn.
ng co ln một chơn, ko ống quần, lật lại trong lau mặt, chi ru, rồi bỏ xuống, đưa tay nh nhẹ ko ci khay trầu. ng tỉ mỉ lựa hai hột cau kh ngm trong ci chn gần ln meo, bỏ v miệng nhai chanh chch, rồi tm trầu nht v, rồi nhai chanh chch:
- Mầy muốn mướn đất hả?
- Bẩm Chủ, phải?
- Ở đu lại đy?
- Dạ, bn điền cậu Bộ.
ng Chủ hất hm ni bằng một giọng khinh khỉnh ch bai:
- Chắc đ giựt đu ở bển hết mấy trăm giạ g rồi!
Ti tức gần bể mật, nhưng nhườn nhịn:
- Dạ, đu c? Ti giao trả đng hong chớ! Khng, ti lm sao dm qua đy!
- Thi thi, ti sợ mấy ng lắm! ng Tư Lộ của ti đ, cũng giao trả đng hong! ng hong gần hết tm chục giạ của ti. y rồi đến điền khc, thế no n cũng ni n giao trả đng hong! Ti ni thiệt by giờ ti sợ t điền hơn sợ cọp. Khng c la ăn? Ti gim. Khng quần o bận? Ti cho vay. Thất ma? Ti cho nợ rồi đến khi la chn, lớp chn nht bn xi, lớp giấu đt cờ hạc. Ruộng trng m la khng c. ến lc no liệu thế khng xong, họ mới cuốn quần cuốn o, nửa đm dẫn vợ, dẫn con trốn đi m! Bởi vậy, by giờ ti thấy ai lại mướn đất ti cũng giựt mnh đồn độp
- Bẩm Chủ, t điền cũng c nhiều hạng. C kẻ trốn, th cũng c người trung htnh lm lợi cho Chủ vậy chớ!
- Ni th tốt lắm! Thằng Tư Lộ, hồi lại mướn đất, cũng ni trung thnh như mầy nhưng đến chừng n trốn, chắc n cũng xch ci trung thnh đ đem theo xi ở điền khc! M thi, mầy muốn mướn sở đất no?
- Dạ, sở của ch Tư Lộ.
- Ạ, t ra mầy hai tin thằng Tư Lộ trốn mầy mới lại đy?
- Bẩm phải, sở đất đ gần biền, vừa sức ti lắm. Thế no ti lm cũng c la.
- ! Vậy m thằng Tư Lộ cứ ni l đất xấu! Ma no tao cũng thấy n chất đầy c lang m khi đập ra, la hột biến đu mất hết!
Qun gian xảo! Sau ny tao mới hay n giấu đem bn cho ba thằng Chệc nghe c vom ngoi đầu kinh để lấy tiền cờ bạc! Thi, m mầy muốn mướn cũng được, nhưng năm nay tao tăng la ruộng.
- Bẩm, xin Chủ cho bằng như năm rồi.
- ược đu! Từ ry tao phải tăng như vậy cho mấy người mời. Rủi thằng no trốn cn c m b trừ.
- Bẩm Chủ
- Khng thưa bẩm g hết. Chịu, th lm giấy. Khng, tao để cho người khc. ất tao chẳng ế ẩm g!
Ti đứng ngy người ra. Bnh thường la ruộng của ổng cũng đ nặng hơn người ta lắm rồi. Nay ổng cn tăng ln nữa th cũng bằng lm th cng cho ổng ăn. Ti suy nghĩ gần đin đầu. Phải d Nhưng chẳng lẽ ti lại trở về điền cũ. Cn mặt mũi no nhn người quen. Ăn lm sao, ni lm sao với cậu Bộ m mnh đ quả quyết gi từ?
Ti bặm mi ni thầm: Thy kệ, lm thử một ma!
- Dạ, thiệt ti cũng rn lắm, chớ lm chắc khng thế no c dư.
- Chịu phải khng? Chịu th lm giấy - đặng coi lm lun ma la nầy của thằng tư Lộ trốn bỏ. Mầy coi gặt, đập rồi giao hết la cho tao. rồi mi tới tao sẽ tnh.
ng Chủ cho ku một cậu học tr bn cạnh. C lẽ đ quen thuộc nhi lần, cậu v tới l đ lơn tơn đi tm ci hộp thiết trn nc tủ gần đ, lựa ra một bổn kiểu mẫu đọc cho ti nghe.
 Tờ lnh lm ruộng giao
Nay ti c lnh lm 50 cng ruộng cho ng Chủ Trần Ho Nghĩa tiền cng ti lấy trước phn nửa l 20$. Cn 20$ chờ đến cấy xong, giao ruộng, ti lnh tất.
 - Bẩm chủ, ti xin mướn ruộng, chớ khng lnh ruộng giao.
- Ậy, việc mướn chc th mnh biết với nhau, cn giấy tờ phải lm như vậy cho đng php. Phỏng như lm tờ mưon rồi nủua chừng mầy trốn c phải lng dng cho tao thm khng? Lm như vầy mầy lnh lm cng, rồi c muốn trốn, ruộng của tao, bất qu tao gặt la trừ. Tao ngừa như vậy, t điềnt ao đứa no cũng lm kiểu đ, m c đứa no ku ca g đu! By giựt của tao th c, ch tao, ruộng đất minh mng, chẳng dodi no tao thm giựt của by!
- Bẩm Chủ, cn tiền lấy thm: Hai chục đồng, ti đu c hỏi?
- Mầy qu lắm. Tiền đ l tao buộc phải vay, tới ma, tao đong la trừ. Tao tnh mỗi giạ năm cắc. Phải vay mới c m ăn đặng lm chớ, khng lẽ mầy cạp đất m cy ruộng sao?
- Nhưng gi la by giờ đến hai đồng một giạ!
- Th hai đồng by giờ. y ra ging cn tới bốn, năm thng nữa. Chừng đ gi la ln cao tao nhờ, sụt tao chịu. Tao dm cho như vậy, m mầy cn ch rẻ. thi, khng bằng lng để ruộng đ lại cho tao!
Ti bủn rủn cả người, mồ hi trn trn đổ hột. Nếu biết như vầy, th ở với chủ cũ cn hơn.
Bỗng dưng hnh ảnh trời, sao, hnh ảnh miếng ruộng, hnh ảnh bầy c tp mồi, v phản ảnh của cảnh ti bị chm xuồng, phải năn nỉ ỷ i với con tm n, thảy thảy đều hiện ra chập chờn, từ đầu đến cuối Ti ngước đầu dậy nhn ra sn, nhn ng Chủ đang thản nhin chanh chch nhai trầu, rồi ti cuối xuống nuốt nước miếng ci ực, vỗ mạnh vo vai cậu học tr:
- Ừ được. Thi viết đi em!

 

Tn

Khi dọn đồ về ở ci trại của ch Tư Lộ, mẹ ti cằn nhằn:
- Trại tồi tệ như vầy, m la cũng khng mấy trng lắm, khng biết mầy ham l tại lm sao?
- M đừng lo, bn nầy chủ điền dể, c nhiều, ma tới thế no con cũng kh.
Rồi trong lc ở khng đợi tới ma, ti ln la đi lm quen khắp điền.
Ti đến đu cũng được ngườit a niềm nở, n cần. Tiếng ca giọng đờn lm trung gian gy ra biết bao nhiu tnh thn i đậm đ.
Nhưng ci nh m ti lui tới nhiều hơn hết lại l nh một người đầy dẫy nghiệp c: ng thầy Php cao đệ.
Sao m thằng t n m ti như sam đực gặp sam ci? Vắng ti một bữa l n nhớ, biếng chơi, biếng cười.
ng Thầy, b Thầy c một mnh n l trai nn chiều như con vua, muốn g cho nấy, nhiều khi hạ mnh năn nỉ ti ở chơi đờn ca cho thằng t vui.
Con đầu lng, c Yến, năm ấy mới mười bảy xun xanh. Mặt trn, mắt sng, mi mỏng, răng đều, ci g cũng được hết thảy, chỉ trừ c nước da l đng phiền!
Ti khng được ni chuyện nhiều với c, nhưng lần no lại chơi cũng được c cho ăn ch nng hổi, v khuya, b đuốc cho ti về.
Lần lần ti được coi như người nh, v lần lần, ng thầy cao hứng rủ ti ln cng mm với ng, nhm nh cho c b bạn.
Một đm kia, ti mang đến một chai rượu đế thượng hạng, vừa gặp lc ng đương gậm đi g nhậu nhẹt.
- A! Em Su mới qua, may qu. Yến đu con? em them ci chn, đi đũa.
- Dạ thi, ti cn no, xin thầy cứ dng.
- Ậy, ậy, no ci g? Leo ln m! Cng hội cng thuyền, chẳng mấy khi y mừng em một ly nhỏ.
Kể ra, tửu lượng ti cũng kh, rn cầm hơi với ổng cho tới khuya.
ợi lc ai nấy mỏi mệt đi ngủ hết, m chai rượu đế cũng lưng chừng, ti mới thỏ thẻ:
- Dạ, trong nghề ph php, thầy cũng l bực anh cả?
- Anh cả th chưa phải l anh cả, nhưng ở đy khng thấy ai hơn qua.
- Nếu vậy chắc thầy c đạo ba tổ?
- Ch! Em cũng biết ba tổ nữa! M hỏi lm chi vậy?
Ti ngần ngừ:
- Dạ nếu thầy biết ti xin học.
- T ra em cũng ham ba?
- Dạ đ l sở vọng của ti.
- M em học để lm g chớ?
- Dạ, ai cũng muốn biết để hộ thn v gip đời
ng thầy ngước ln dm ti mỉm cười:
- Em tưởng dễ học lắm sao?
- Dạ, ti cũng biết l kh, nhưng gắng cng bền ch thế no cũng nn. Mấy năm rồi ti cũng c luyện cht t.
- Em họ đạo no?
- Dạ. Mẹ sanh.
- Em biết lm bịnh chưa?
- Dạ, biết cht đỉnh, nhưng mấy đạo c tha của ti nhiều khi khng linh nghiệm bằng bn thầy.
ng thầy php chăm chỉ nghe ti ni, rồi ci xuống ăn, gật g, nn lặng. Lu lu thầy bưng ly đnh trt một hơi di.
Ti vẫn ngồi hầu rượu.
m đ khuya lắm rồi m khng thấy ng ni g nữa.
Ti nng lng đợi mi khng được, buồn đứng dậy xin về, ni một giọng chn nản:
- Nếu ti c đường đột hỏi thầy điều kh khăn đ, xin thầy đừng chấp nhứt. Bởi lng ti hm mộ qu, nhưng chắc ti khng c phần gặp thầy, nn
Bỗng dưng, ng thầy nhường mắt, đưa tay khot khot:
- Khng, khng phải như em nghĩ. Em đừng buồn. Sở dĩ ti khng tr lời vội l v ti đang suy nghĩ coi c truyền đạo ba đ cho em khng. Em phải biết, php của ti th nghim nhặt, m em th cn nhỏ tuổi qu. Theo luật định, với đạo ba ấy, một thầy chỉ truyền được c một tr tr ấy tự nhin l tr ruột, phải c đủ đức hạnh. Chớ nếu đạo ba mầu nhiệm đ ai cũng biết v đem ra dng hết th cn g l luật trời, m ti đy cn c tước vị g nữa?
Rồi ng m giọng:
- Em , qua thấy em, qua thương, cũng muốn truyền lại, nhưng sợ em cn nhỏ tuổi, nng tnh hay lm cn.
- Ti xin hứa với thầy rằng ti học để giữ mnh v gip đời, chớ khng cố giựt tiền, cướp ruộng của ai cả.
- ược, thi em đưa tay ln ngay bn Tổ thề đi, thề độc đi

 

ạo Ph Thần

Cứ đến canh ba khng một tiếng ch sủa, khng một tiếng g gy, ti tắm gội sạch sẽ, thnh tm đốt một cy nhang, ngồi thẳng lưng, xếp bằng, chăm mắt nhn vo đm lửa đỏ.
Tinh thần gom vo muốn, tay tri chấp trước ngực, tay mặt họa ấn quyết, thổi ra một hơi, rồi lm rm đọc khng cho vấp, bổng trầm theo giọng Thổ:
Ốm m xơ rốp, m ha xơ rốp, ng chnh c r bầm bnh, tra ng bầm boul, tầm đp, moul xốp rốp, chuồl pral anh hng. Lục cu ru truy kh nhum, pol prốt va tế nh hong
Tập như vậy ba thng mười ngy. ến chừng mắt nhn ngọn nhang hết nhy, nn thở khng biết mệt, bn tai c tiếng động khng giựt mnh, chừng đ l được: đạo ba thnh.
M hễ thnh th n linh nghiệm v cng. Theo lời thầy ti, n dng được đủ cch: Trừ t, ếm quỷ, trị cc nọc độc, giải ph ba khc, lm mở mắt kẻ th, lm thương ha ght, lm ght ha thương, th ai c thể lm chết được họ, thương ai c thể lm cho họ m ty theo tay ấn mnh bắt, ty theo muốn mnh quyết định.
Nhưng đừng ai dại đem mấy chữ ba trn đy ra học m xi. Thiếu ấn quyết, trấn ếm, cc b th ght, sẽ xẹt xuống bẻ cổ chết ngay!

 

m M Xơ Rốp

ược đạo ba linh nghiệm đ, ti hả dạ khng cng. Sng luyện, trưa luyện, nửa đm luyện, mong cho mau thnh đặng c lm cho hả gan hả ruột một phen.
Khi la đ chn vng, ti cũng học ba vừa thnh thuộc.
- Cha! Thầy mnh khen n qu m khng biết n sẽ linh hiệu thế no! M thế no đi nữa, mnh cũng phải thử trước chớ, khng. Tổ trc, lm leo cy khng kịp.
Ti đinh bụng v lăm le, nhưng chưa c một dịp no thử ba.
Chiều một bữa cuối năm. Thầy ti nhắn qua rằng: Vắng ti nn thằng t nhớ lắm.
Ti tắm gội sạch sẽ, ăn mặc bảnh bao, định rảo sơ một vng qua xm rồi sẽ đến nh thầy ti khng muộn.
Ni l rảo sơ chớ bụng ti đ quyết tm cơ hội thử ba: m phải thử con gi trước
Nhưng khốn nạn qu, mấy bữa trước cc c đi kiếm củi bơi xuồng về lnh nghnh đầy rạch, hm nay rủ nhau trốn đu mất hết. Mọi ngy cc c đi cu lội đầy đồng, nay cũng vắng tanh chẳng c một bng ma no!
i khắp xm, đến đu người ta cũng niềm nở, mời mọc, hăm vật g đi rượu, nhưng tới đu ti cũng vẫn lạnh lng:
- Thi thi, cho hẹn bữa khc, hộm nay trong mnh ti kh ở.
Buồn , ti thả rểu ra ruộng, rồi nặng nề đi thẳng lại nh thầy ti.
La chn đầy đồng. Trời hm ấy đẹp qu. Gi chiều hiu hiu từng ngọn. n c lũ lượt vổ cnh lưng chừng khng.
Lng ti bỗng nhin khoan khoi lại. C đạo ba bỏ ti, ti cảm thấy mnh c một địa vị tối cao.
Thin hạ cng phục ti anh Su đờn km bao nhiu, giờ lại cang knh nễ thm bấy nhiu.
M rồi đy, họ sẽ ku mnh l Cậu Su hay Thầy Su cũng khng biết chừng!
Ừ, c vậy mới được chớ, lẽ no ti cn bực nầy m lại chịu cho họ ku Thằng Su kia, thằng Su nọ?
Ci buổi vinh quang đ đến. Ci ngy nợ nần cũng sắp trả xong. Nghĩ đến đ, ti sung sướng qu, qun cả mệt mỏi, rảo bước khng mấy hồi l đến nh thầy ti m ti khng hay.
Chừng trục thấy bụi chuối phất phơ ngọn l bn đường, ti mới đứng khựng lại.
Trời đ sập tối. Ba con ch trong nh ta ra sủa hai ba tiếng, rồi đnh hơi được, xung xăng ngoắt đui mừng.
Ti lại vỗ cửa:
- Thầy ơi, thầy!
- Ai đ, anh Su hả?
- Phải, ti đy, Thầy Thm đu rồi c hai?
C Yến rt then cửa:
- Ở nha một mnh ban đm gh qu! Thằng t độc địa, mới chập tối đ v mng ngy kh kh. Ba m em hồi chiều c dặn: Nếu anh lại chơi, ku anh ngồi chờ một cht.
- Thầy, Thm đi đu c?
- Qua bn cậu mười em. Mợ mười em khi khng ln xuống sao đ, nn ở bển qua rước.
- Rủi qu, thi để ti đi về
- Tội nghiệp, về lm g anh. y ba m em về ni tại em khng cầm anh, rầy em oan lắm. Anh ngồi chơi, chờ một cht, em đi nấu ch anh ăn.
- Thi, ti khng hảo ngọt, mất cng c lắm.
- Cng cn g anh. Ngồi khng cũng buồn. Em nấu ch anh ăn, anh đờn nghe chơi cho ấm nh. Anh coi, c một mnh, sau trước vắng tranh, em sợ ci bn Tổ qu. Chong đn g l leo lt như ma trơi!
- Con nh tướng m sợ bn Tổ nổi g?
- Sao khng sợ anh! Nh ở biệt lập giữa đồng như vầy, ban đm, gi đưa mấy tu chuối oặt o, rột rạt, gh hồn. Hồi ny ch sủa, em đ thất sắc, chừng nghe tiếng anh, em mới vững bụng.
- C nht qu!
- Khng nht sao được anh, con gi m ở một mnh rủi
- By giờ c hết sợ chưa?
C Yến bẻn lẻn:
- Hết! M anh phải ăn ch nghe?
- Ừ, ăn th ăn.
C lui cui bưng đn xuống bếp cn quay lại dặn vi:
- Nằm trn vn đ anh Su. Nằm một cht cho khoẻ rồi đờn nghe chơi anh.
- ược, để đ ti, c!
Nh vắng vẻ thật. Cy đn trn bn Tổ leo lt trng bắt lạnh mnh. Gi rung tu chuối nghe o o. Mấy con chim ăn đm ngoi bờ tre lu lu ku ln một tiếng rợn người.
- Oải! Anh Su ơi! Anh Su, anh Su!
Ti phng xuống đất một ci rộp.
- Ci g, ci g?
Ti đm đầu chạy xuống bếp. C Yến la thất thanh, đ quăng cy đn tắt phụp tự hồi no rồi.
Ti chạy thế no m nghe tiếng gi st cạnh tủ, thn mnh cạ v vch buồng ro ro, ti qun rằng trong đm tối, cc cy cột, bn ghế sẽ va vo đầu ti khng thương hại.
Nhưng c yến đ thẳng trớn chạy ln, lủi v mnh ti dữ dội. ụng nhau mạnh qu đến hai đứa t lăn c dưới đất m c nằm gọn lỏn trong hai cnh tay ti.
- G đ, g đ c?
- Ma! Anh ơi ma.
- m m xơ rốp, m ha xơ rốp bầm bul, tầm đốp xốp rốp
Ti đọc thần ch lung tung beng, loạn x bần, trống ngực đnh đụi, đụi đụi.
C Yến thở ho hển:
- Ma ở sau bếp anh . Em vừa bưng đn xuống hai con mắt xanh hai con mắt xanh l, chờn vờn
- Khng sao, khng sao, c ti, đừng sợ!
Ti rn đỡ c Yến ngồi dậy, đưa hai cnh tay run run, du ci thn hnh dịu nhiễu cũng run run, dắt ra trước, đặt c ngồi xuống vn.
- C lm tihồn va ln my!
- Em sớ qu, anh sợ khng?
- Sợ g c? Nam nhơn chi ch m!
Ti lm gan đứng ln, ra mặt bảnh, sửa soạn xuống bếp.
C yến bấu chặt ti ko lại, năn nỉ:
- ừng đi anh. ở lại với em một cht m!
Như ci my, ti bung rơi mnh xuống vn.
Khng biết chng ti ngồi trong bng tối như vậy bao lu m chừng c Yến, sực tỉnh, thẹn thuồng gỡ tay ti ra, ti mới hon hồn.
- Anh lm ơn xuống kiếm gim cy đn cho em, kẻo mất, ba m em về rầy chết.
Ti cũng bối rối.
- Ừ, ừ để ti đi kiếm, để ti đi kiếm!
Ti đốt đn lớn bưng ra nh sau. Cy đn c yến quăng lc ny nằm lăn bn đống củi, ống khi bể nt.
Ti vi tay lượm ln, mắt lo lin dm.
Trong lc đ ti mới sực nhớ l mnh c đạo ph thần mạnh mẽ. Tay ba ch m nghe c ma đ run sợ, l một chuyện qui gỡ v cng. Tự nhin ti thấy gan ln, tay bắt ấn, miệng le lưởi thổi dọn đường, rồi dạn dĩ bước thẳng xuống bếp, đưa đn rọi.
Con mo mun nằm trong l, đưa cặp mắt xanh nhn trn trn, rồi như muốn lại mơn trớn ti, n vng ku meo meo, thẳng lưng phng xuống đất.
- C Hai, c hai, xuống m con con ma của c đy n!
Thấy mo, c yến cười. Rồi c lăn xăn đi nhm lửa.
Ti hỏi giỡn:
- Ủa, cn ch cho nữa sao?
C liếc xo ti một ci như dao phớt:
- Chớ sao!
Ngồi đợi nồi ch chn, lng ti bng khung kh tả.
C Yến ngồi bn cạnh chng, lu lu quạt vo mng thằng t một ci, chăm chỉ đợi nghe ti ca.
Nhưng ti, tm tr đang rối m, khng cn nho cu no l cu no, đờn nghe lỏn chỏn chết đời.
ầu c ti gần bể rạn ra bởi những cuộc ci lộn lung tung:
- Hay l thừa lc nầy mnh thử ba? Ậy, bậy n! Con của Thầy mnh! Thầy th Thầy chớ, thử chớ phải thiệt sao? Cha, rủi Thầy mnh biế? biết l sao được, chỉ c hai đứa ở nh Rủi Thầy mnh về bất tử?
Ti phập phồng hỏi:
- C hai ơi, thầy thm sao chưa về?
- Em cũng khng biết nữa. Hồi đini về sớm, m tới by giờ
Ti nhng:
- Thi th ti về vậy, khuya rồi!
- ! ở lại với em một cht nữa, anh Su !
Trong giọng ni c một cht g như van lơn quyến luyến.
Bốn bề lặng lẽ như tờ. Pha sau, lửa chy lch tch. Ti quả quyết, cắn mi: Thy kệ, thủu cn
Ton thn ti bỗng run ln, trống ngực ti đnh rầm rầm. Hai hm răng ti cắn kht lại, rồi m m xơ rốp
- C hai ơi, lại ti chỉ ci nầy!
Th lạ lng thay, linh nghiệm thay, ti gọi vừa dứt lời, c yến vươn mnh bước xuống đất ngoan ngon như con mo sau bếp
Thnh lnh, c tiếng cho sủa, rồi ch mừng. Ti giựt mnh đứng dậy.
- Ba m về!
ang đi lại ti, c yến trở mnh ci vụt mừng reo, chạy ồ ra mở cửa.

 

M Ha Xơ Rốp

Ti tin chắc c sự linh nghiệm của đạo ba cũng như người ta tin c sự thưởng phạt của đất trời. La đ đỏ đui chn. Cả đồng vun một mu vng mơ. Ti chưa kịp bo tin cho ng Chủ hay, th hm sau ổng ngồi xuồng tới trại.
Ti ni thầm:
- C lẽ thằng cha nầy tới số! Mnh phải cạy gỡ cht g mới được.
Từ lu nay, ti giấu kn mẹ ti những điều ti học tập, m hm đ v mừng qu, thiếu cht l ti khai ro ra.
- M coi kia, ng Chủ bữa nay gh nh mnh đ. Con dm c với m rằng một lt, con xin với ổng gặt năm chục cng ruộng nầy, đong đủ la ch tư Lộ thiếu, cn dư bao nhiu cho mnh hưởng hết cho m coi.
- Bộ mầy l con ruột của ổng!
- Th để m coi m
ng Chủ vừa tới cửa. Mẹ ti khp np mời ng vo nh. Ti cũng lăng xăng bưng trầu, nấu nước.
ng Chủ hm ấy mặc quần lnh đen, o trắng, c chong thm ci bnh t vng hực. ng dm trước, dm sau, nhn mẹ ti, rồi tằng hắng hỏi:
- La khi cũng chn rồi h?
- Dạ, mới đỏ đui.
- Nh thm được mấy người lm?
- Dạ, c hai mẹ con ti.
ng Chủ hơi ngạc nhin:
- C hai mẹ con m dm lm năm chục cng ruộng, cũng gan chớ!
- Dạ, nho thằng nhỏ c sức lực với sing năng nn cũng tạm xong.
- Ch đu?
- Dạ, nh ti đ mn phần ba năm nay rồi.
Mẹ ti trả lời xong, xy lại ti:
- Con, sao đứng xớ rớ đ? i lấy nước cho chủ trng miệng uống tr chớ!
Ti giựt mnh: Thiếu cht nũua đ qun chuyện lớn. Rồi lẹ bước, ra sau, vi lầm thầm:
- Nhờ Tổ linh thing, gip tay đệ tử
Rồi ti vẽ ba trong chn nước: m m xơ rốp
Ti giả bộ cm rm để chn ngay mặt ng Chủ:
- Dạ, mời chủ trng miệng!
- ược, để đ tao. Cha! Nh c hai mẹ con, ở chỗ vắng vẻ như vầy cũng buồn chớ, thm h?
- Bẩm Chủ, riết rồi cũng quen đi.
ng Chủ bưng chn nước hớp, sc miệng.
- Thiệt, ti thấy tnh cảnh thm ti thương qu. Tnh ti vậy đ a thm m thm thứ mấy?
- Dạ, thứ ba.
- Tnh ti l vậy đ thm ba . Ti th hay thương người ngho, thưong t điền lắm, m họ khng nghĩ, cứ trở mặt giựt của ti hoi. Như thằng tư Lộ l một.
- Dạ mẹ con ti tuy ngho cho vẫn giữ tnh thiệt th ngay thẳng, chỉ biết lo lm ăn thật tnh m thi.
- Ừ, như vậy ti chịu lắm a thm. Thm rn ở đy lm cho bền, ti tử tế lắm chớ khng phải như người ta đu
Thấy ba c gi ti chen vo:
- Bẩm Chủ, la ma nầy khng trng mấy, để lu sợ chuột bọ ph hao hớt. Ti vừa bn với m ti để đến xin Chủ, cho gặt đập, rồi trả số la ruộng của ch tư Lộ cho Chủ, cn du cht đỉnh, xin Chủ co cũng như cng kh. Lm như vậy Chủ khỏi mất cng ku người gặt, khỏi phải canh chừng
ng Chủ ngồi suy nghĩ một chặp. thỉnh thoảng ng nhn mẹ ti, nhn ti, gục gặc đầu, ni bằng giọng nhn đạo:
- Cha, thằng tnh khn qu! ruộng nầy đu c thất mậy! ể cho mầy gặt mo, thế no mầy cũng lời t lắm l năm chục giạ. Phải khng thm ba? Thằng nầy muốn tn cao hơn ti đ. M thi, ti thấy tnh cảnh thm cn trẻ m go bụa, ngho kh ti thưong. Cho n chuyến nầy, cũng như gip đỡ n v thm. Thằng Su, mầy gặt yết g th gặt. m phải rn đong cho đủ la ruộng cho tao đa, nghe khng?
- Dạ, bề g ti cũng phải lo đủ cho Chủ trước.
Nhưng mẹ ti lại lo xa:
- Cha! Rủi c thiếu, biết lm thế no?
ng Chủ đứng dậy cười kh kh:
- Ối! Ni m nghe, dầu c thiếu cht đỉnh cũng khng sao. Ti đ ni thấy tnh cảnh thm ti thương lắm m! Thi ti về, khi no rnh thm qua nh ti chơi đừng ngại
ưa ng Chủ ra khỏi cửa, ti trở vo hn hớn, ma tay, ma chn. Nhưng m ti nhn ln nc nh, mặt thấy du du

 

Oan!

Ma gặt tới rồi. Khắp đồng như một mm xi lớn. Gi thoảng qua, la cửa mnh như than thở, lo xo. người ta tưng bừng đầy ruộng. Ai cũng lo lm hối; khng, la ng sẽ hư hao nhiều.
Ti chưa kịp đi mướn người gặt tiếp th ng Chủ tới nh:
- Coi, sao thằng Su khng lo gặt để la rực r hết cn g?
ng quay lại mẹ ti như để mc:
- Thm coi, đm ngy n cứ lo đờn địch ca xang. Thm la rầy n chớ! Ti nghe đu n lại nh ng thầy php Mạnh thường lắm. ố khỏi n bị người ta dụ dỗ, sa đ rồi qun hết việc ruộng nương.
- Cm ơn Chủ c lng lo lắng cho mẹ con ti. Ti nhắc n hm qua, song n cn phải vần cng với ch hai Ho rồi mới gặt được đất nh.
- Ừ, th lo sớm sớm, chớ cũng đ muộn rồi!.
ng Chủ c mi lo cho ti lắm. ng đ lậm ba của ti rồi. Hm ấy ổng cứ nhắc nhở ti về việc lm ăn, lại cn ở ăn cơm tại nh ti nữa. Bo hại ti chạy hết hơi mới kiếm được c v đồ nhậu. chai rượu thứ nh ti kiếm được, chưa kịp đem cho thầy ti, bị ổng ực vơi đi hết hai phần. Ổng ăn, ổng uống, ổng ni chuyện huyn thin!
- Sao n lớn rồi m thm khng lo vợ cho n? c vợ c chồng tt biển đng cũng cạn. ể n c một mnh kham khổ qu, m thm cũng khng ai coi sc miếng uống, miếng ăn. N để ti chỉ cho. Con gi thằng hai Ho đ, con g mầy Su?
- Dạ, con tm n!
- Ừ, con tm n, tm ơi g đ. Con nhỏ coi phải thế, dễ thương lắm. Con nh lm ăn đa. Cy giỏi, cấy gỉoi, gặt cũng giỏi nữa. Cha chả phải chi thm đi hỏi cho thằng Su th nhờ được biết bao nhiu!
- N chưa chịu cưới vợ, Chủ . N ni cn nhỏ.
- Trời ơi, nhỏ qu! Nhỏ m gần thnh yu. Thm để n lại nh ng thầy php Mạnh hoi thầy sẽ bắt hồn cho con gi thẩy m coi!
Ti giy ny:
- Bẩm Chủ, đu c kỳ vậy được! Con đ cn nhỏ xu .
Ổng cười kh kh nặc hơi rượu:
- Mười lăm, mười su tuổi m mầy ni cn nhỏ! Tại n đẹt, n ốm yếu như vậy, cho phải l con dng lm ăn coi! Mầy thử so snh ni với con tm n th biết. Cũng một tuổi cho g. ng nầy coi c phải đng cu Con gi mười bảy bẻ gy sừng tru khng. l n chưa mười bảy đa. Vậy m n lm ăn dng trời đổ lửa đi mầy ơi! Một mnh n m ban đm chống xuồng đit uần ruộng th đố cha thằng ăn trộm no dm lại gần, đ họ thằng cu no dm ln v! N cho guỵ thủ chủ hết thẩy.
Ti tức tối, nhưng khng biết ci lm sao, đnh trề mi ln một ci rồi bỏ đi ra sau.
Mẹ ti đỡ lời:
- Ti cũng tnh để rồi coi đu đ phải chỗ hỏi đại cho n. Chỉ sợ l nh khng đủ ăn. Chủ coi, một đồng một chữ khng c, lấy g lm sở ph.
- Th hỏi để đ, rn lm t ma ruộng l xong!
Ổng ăn, ổng uống, ổng say, ổng ni, rồi ổng nằm liệt tại nh ti m ngủ cho đến chiều.
Mẹ ti coi bộ kh chịu, ku ti ni nhỏ:
- Ổng lm như vậy, tao sợ người ta ni
- Ối hơi đu m lo. Bất qu mnh lm thn với ổng cho qua ma la nầy rồi sau sẽ hay.
Ngy sau, ti khởi đầu gặt vần cng với con tm n.
Thấy n, ti bợ ngợ v tức tối v cng. Nhưng cũng phải nhn nhận li ng Chủ ni:
- con nhỏ lm ăn dng trời đổ lửa.
N cầm vng hi gọn gng, gặt lia lịa, b giỏi, c hay. Ti theo gần đuối m cũng khng lm sao rồi cng khi n xch vng hi đi về.
Con nhỏ lại độc, cứ bắt cng gần ti để chuyện tr.
Lc đ ti mới nhận được ở con nhỏ một ti đặc biệt nữa: ti h.
Ở nh qu, khi tụ tập đng, người ta thường đối đp chơi. Con trai ghẹo, con gi trả lời. t thua con trai, nhứt l con tm n, m c khi lại cn cho tụi kia cứng họng nữa l khc.
Trong bọn gặt con trai, c thằng tư Bồ l h lấn hơn hết v nghe đu n phải lng con tm n lu rồi.
C lần con tm n bực mnh, tnh hạ n một mẻ:
Tiếng anh ăn học lu thng,
Hỏi anh c biết khăn lng mấy đường?
i ch ch, ci con nh3o chơi qu quắc. Nhưng thằng tư Bồ đu c lẽ chịu lp vế. N cũng lẻo mp gh:
Em về đếm hết cỏ vườn,
Lại đy anh ni mấy đường khăn lng.
Khng biết c phải con tm n bị nghẹn ở đ rồi n sanh ra ght thằng tư Bồ, hay tại n thấy mấy bi vọng cổ của ti hơn điệu h mấy bực, m n theo chuyện tr với ti. Ti th vẫn cứ rủa thầm n. Vậy m thằng tư Bồ đu c hay. N thấy con tm n cứ men men lại ti l n nghi, rồi ni ghen. Bởi vậy, n nh ti m on ra mặt.
Nhiều lc n ni xo ti trước đng người. Ti vẫn mỉm cười, khng coi vo đu:
- Tao m vẽ ba, th mười thằng như mầy cũng tn mạng!
Ti hăm thầm như vậy chớ chẳng nỡ xuống tay, m ci thằng tư Bồ u m khng biết thn, lại ham lm gi cho sanh chuyện.
C một bữa nọ ứng khẩu h:
Thấy c nho nhỏ, ti muốn bỏ ci nghề đờn,
Theo c lm tng giả, đnh quờn cho c coi.
C chn chường chưa? C r rệt chưa? nghề đờn l nghề của ti, cn biết xem quờn l con tm n. ng gi hai Ho c truyền lại cho con gi một mớ nghề.
Khi n h xong cu đ, con tm n gặt b lại gần ti, ni nhỏ:
- Ci thằng c giọng h đng ght qu anh h?
- Ừ, bữa no qua sửa lưng n một cấp cho n tởn.
- khng nn! thằng đ l học tr ruột của ba em. Nghề v n giỏi lắm.
- Giỏi mặc n chớ. N m lm g đuợc qua.
- Vậy anh cũng biết nghề nữa ?
- Qua khng biết g hết. Nhưng sức của n, qua s bn tay l n nằm một đống!
Con tm n dm ti với một vẻ mặt kinh dị:
- Anh c ti như vậy m hồi giờ em khng d chớ!
- D sao được m d! Cn c nhiều ci lạ lng m em khng d nữa! việc đ sau rồi sẽ thấy.
Ni rồi ti nghinh nghinh n như tru đang hăng. Con tm n cười:
- Anh ni chơi
- Thuở giờ qua c ni chơi với em lần no đu? Qua m, em!
Ni chuyện vỏn vẹn với con tm n c bấy nhiu đ m hm sau thin hạ đồn rầm ln rằng: Con tm n t t với thằng Su đờn km ngoi ruộng!
Phật m c nho lộn ngược xuống bn cho chưa! Ci th chưa trả, ci hận cn đy, t t l t t lm sao?
Nhưng ti rn dằn lắm, dằn lắm mới chỉ ấm ức lầm thầm: Rồi một ngy kia mấy người t t hay t t g cho biết!
Trả cng qua lại gần nửa thng mới rồi, nhưng la vẫn cn c phơi ngoi ruộng.
Ti phải đi tuần nghim nhặt v bọn trộm lộng lắm. Hở một cht, mất cả la xuồng.
Vo một đm khng trăng, trời chuyển mịt m tối đen, rồi mưa rỉ rả.
Mẹ ti lo lắng khng cng, ku ti than vn:
- Trời mưa tri ma như vầy hư la hết, thm một nỗi trộm đạo thừa dịp ăn cắp khng chừng, con chịu kh đi canh một vng rồi về ngũ.
Trời lạnh thấu xương, nhưng khng nỡ để cho mẹ lo buồn, ti xch o tơi bưng lồng đn ra đi.
Ti chống xuồng gip một vng ruộng, đến gần ranh của con tm n, bỗng nghe c tiếng r r. Ti lập tức ngừng xuồng lại lng tai nghe: Ai ka? Những hột mưa rơi lắc rắc trn vnh nn l lm lấp tiếng mất tiếng cn.
Ti đứng tần ngần suy nghĩ coi kẽ trộm hay người nh. Ci đn lồng tắt mất hồi ti mới ra ruộng. Tiếng r r ngưng đi rồi lại nổi ln từng chặp.
- Giờ khng lẽ đứng hoi đy chịu? Ti nghĩ vậy bn g xuồng tằng hắng. Tiếng người mất hẳn. Thi, phải rồi ăn trộm.
Tiện đường khng nỡ để con tm n mất la oan uổng, ti chống lẹ xuồng qua nạt lớn!
- Ai đ? Ăn trộm la phải khng?
C tiếng giầm rớt bn be xuồng, rồi tiếng chạy o o. Thnh lnh một cy đn l chịa vo mặt ti
- H, đi đu đấy, mầy mới quả thật l ăn trộm!
ti vừa kịp nhận ra l thằng tư Bồ th một cy so di đu vụt tới.
Ti hoảng hồn biết khng xong, bấm tay đọc ba hộ mạng: m m xơ nhưng trễ qu rồi, cy so đưa một ci rốp, ống quyển ti như muốn gy la. Ti t nhủi xuống nước, bị hai người p lại đ thc đầu gối vo lưng ti.
Thằng tư Bồ đắc thắng:
- Mầy cả gan dm qua đy ăn trộm la hả?
- ồ khốn nạn, đừng lầm, tao đi tuần
- Hứ, đi tuần! Sao nh lại đi tuần trong ruộng tao?
- Ni bậy, ruộng của cậu Hai m!
- Ruộng của cu hai thật, nhưng tao lnh canh gim. Cn mầy đồ ăn trộm!
- Khốn nạn, tiểu nhn, vu co!
- C vu co khng rồi sẽ biết. Xuồng đy, la đy, tao bắt được mầy tại chỗ nầy l cứ đem về cho cậu Hai định đoạt!
Ti tức qu, phần bị n nhận cứng dưới khoang xuồng, phần bị nghẹt, thở chẳng ra hơi, ti khng thm ci v lm chi nữa, cầu cho n đem về nh phức đi l hơn.
Thằng tư Bồ cng với bạn n lấy chăn tắm tri k ti lại, mở li ti xuồng xiềng chơn ti, dng chiếc xuồng ti sau li, hối hả chống về.

 

Nghiệt!

Tiếc thay c một đạo ba linh nghiệm m ti khng dng kịp để ra đến nỗi nầy. Nhưng ai c d? Ai c d được ci trở mặt hn hạ tiểu mọn của thằng tư Bồ?
Nếu ti biết thế, ti chỉ hoạ ba sớm một cht, đọc thần ch sớm một cht, n sẽ biết tay ti trừng trị n cch no ka!
Nghe bắt được trộm, cả xm rần rần lại coi. Con tm n ở đu ngoi ruộng cũng chống xuồng xồng xộc về.
Dưới nh đuốc chy sng, con tm n trước nhứt chạy hầm hầm lại coi mặt thằng ăn trộm thế no.
Thấy bng n, ti nng ran ở mng tang, mu trong mnh như sục sục si ln:
- h!
Gi lc đ nếu tay ti khng bị thc k th ấn thing kia ti phẩy một ci, tiếp theo một trng m m xơ rốp cả một lũ co chng n sẽ ng ra như rạ.
Con tm n đứng khựng trước mặt ti:
- Trời anh Su!
N run ln, n lảo đảo, n lm bộ mếu mo:
- Anh Su, anh ăn trộm sao?
Trong lc đ, thằng tư Bồ đứng cười khc khch.
y l lần thứ hai, ti mang thm ci nhục ty đnh.
Từ lc để cho thằng tư Bồ tri k chở về, ti như đin cuồng, loạn c, tức tối đ ln tới cực điểm. Khi ci giận dữ n đ ln cực điểm rồi, th n lại trở nn rất nguội lạnh hiền lnh! Ti đ ở trong tnh trạng ấy. Cho nn đng lẽ phải la , chử mắng, giy giụa, đằng nầy ti lại lạnh lng, lạnh lng khinh thường.
Thấy mặt ti l l, con tm n cn xăng văng xo vo hơn nữa, mếu mo hơn nữa:
- Anh Su, anh Su!
Bỗng, một tiếng nạt dữ dội, tiếp theo ci cht đnh v vo mặt, con tm n ng ra, t b cng.
- ồ khốn nạn! Con gi hư! Mầy muốn binh n hả?
Ti giật mnh ngước ln. Thằng cha hai Ho ở trần trụi trụi, ngoi ruộng vừa về. Hắn vẹt người ta, hầm hầm bước vo điểm mặt ti!
- Mầy
Hắn khựng lại khi nhn ra ti, nhu trn hỏi cụt ngủn:
- Mầy ăn trộm la?
Hắn đưa tay lau mồ hi trn chơn my rồi lấy khăn tắm bịt trn đầu xuống. Vẻ hung c trn mặt hắn lần lần giảm đi. Hắn hỏi lại, thong thả hơn:
- , t ra thằng Su mấy ăn trộm la của tao?
- Khoan, cậu Hai, cậu hy hỏi kỹ lại rồi sẽ buộc tội.
Thằng tư Bồ ni hớt:
- N chống xuồng v ruộng đang lom khom vc la, bị thằng Năm nện cho một cy!
- ồ khốn kiếp, cũng cn vu oan!
- Chớ mầy khng ăn trộm, mầy chống xuồng qua ruộng lm g?
- ni, tao nghe tụi by r r, tao tưởng ăn trộm, qua hỏi gim.
- Lo!
Ti trề mội một cch khinh bỉ, khng thm ci với n nữa, day qua ni với hai Ho:
- Lm ơn mắc on, thi đời thường gặp! Cậu Hai, ti lạnh lắm, cậu cho ti v nh. Rồi cậu cho mời ng Chủ lại đy gim ti!
Thấy ti ni cứng, hai Ho hơi sợ sệt, hỏi gạn lại thằng tư Bồ:
- Mầy ni n qua ăn trộm la thiệt chơi?
- Thiệt chớ cậu! Cậu hỏi thằng năm th biết!
Ti x một hơi di.
Hai Ho ci đầu suy nghĩ. Lu lắm lo mới ni:
- Thi, v nh rồi sẽ hay!
Con tm n np sau lưng vng người quanh ti lấm lt dm. Thỉnh thoảng n rt khăn vằn khịt mũi. Ti chỉ thản nhin nhổ một bọt nước miếng trn đất rồi dng dạc.
- ! Khing ti v nh với chớ!
Trong lc ấy, ở ngoi một người vẹt thin hạ chạy vo m chầm lấy ti, khc nức nở.
- Con ơi! Sao vậy con?
Ti bỗng thấy ruột gan ti thắt lại, nhưng gượng lm tĩnh:
- M đừng lo, người ta vu oan cho con. ể ng Chủ lại con sẽ ni r. u cũng c luật vua php nước, ngay gian rồi sẽ tỏ như ban ngy m yn lng đi m
Ti cng ni ngang tng bnh tĩnh bao nhiu, hai Ho cng bối rối thm bấy nhiu. Hắn dm mẹ ti như muốn giải ho:
- Thm coi, ti khng biết g hết. Việc đu ngoi ruộng, thằng tư Bồ bắt được thằng Su chở về, ni n ăn trộm la của ti. Thiệt bậy bạ qu chừng!
Ni xong, hắn lại gần ti, toan mở tri, nhưng ti hầm hừ:
- Khng, khng, cứ để vậy cho ti m!

*   *
*

ng chủ tay xch cy ba ton g, tay cầm đn l bước vo.
- Bẩm Chủ bẩm Chủ bẩm Chủ
Thin hạ rền ln rồi nn thở để chờ một trừng trị gớm ghiếc. V theo mọi lần, hể bắt được ăn trộm, khng cần hỏi đầu đui, ng Chủ thấy mặt l giơ ba-ton ln khệng lấy khệng để. l chưa kể ổng sửa lưng theo lối điểm huyệt hay sửa gi g!
Thằng bợm no gặp ổng th chỉ cn c nước tu bỉ xch rổ quảu ra ngồi ở ng ba đường!
ng chủ đang hầm hầm, bỗng đứng dừng lại, trợn mắt:
- Ủa thằng Su m!
Hai Ho chấp tay:
- Bẩm Chủ, thằng Su đờn km!
Ti chưa kịp ln tiếng, mẹ ti đ đứng dậy:
- Bẩm Chủ, người ta phao gian cho con ti.
ng Chủ day lại:
- Ủa, c thm ba đy nữa sao? Kỳ chớ, thằng Su m đi ăn trộm nổi g!
Tất cả vng vy đều thở di, khng biết thất vọng hay mừng gim cho ti.
Ti vẫn ngồi yn, gục đầu cho ng thấy r hai tay ti bị tri k.
Mẹ ti kể lể:
- Chủ nghĩ, ti sai n đi canh ruộng, chớ thuở giờ n c lm điều g xấu xa đu! Vậy m người ta đnh đập n, tri k n, bu xấu n
ng chủ ni một cy đng ngn vng:
- Thm yn lng, để ti xt lại. Nếu quả thằng Su bị oan, lũ nầy n sẽ biết tay ti.
Thằng tư Bồ ny giờ cn h hởm, nghe tới cu đ n cũng điếng hồn. Hai Ho ngồi xui xị coi bộ đ sợ hi chẳng cng.
- em cho tao ci ghế! Mở tri cho thằng Su ra, by sợ n độn thổ, tng hnh hay sao m tri riết n dữ vậy?
Mặt ng Chủ by giờ nghim nghị lạ thường , khng hầm hầm như khi mới lại, m cũng khng hiền từ như lc ni với mẹ ti. ng ngồi phịch xuống ghế trong lc thằng tư Bồ k n lại mở tri cho ti. Thấy tay n run run, ti thương hại qu, gần như trở lại tội nghiệp gim cho n.
- ứa no bắt thằng Su đờn km? Ra đy! , mầy, thằng tư Bồ h! ầu đui lm sao, ni đng lại cho tao nghe. Gian dối tao tra được, tao đập nt đầu!
Thằng tư Bồ cm rm, kể lấp vấp lưởng vưởng. Ti khng thm đối nại, cứ lm rm đọc thần ch v vẽ ba.
Khi n chấm dứt, ti mới đem đầu đui thuật lại v kết thc bằng một cu:
- Nếu ti l một kẻ khốn nạn c lng gian tham của kẻ cng điền, ti bằng lng chịu hết tội vạ dưới đt v tội vạ của trời.
Lng tin tưởng ở đạo ba kiến ti ni mạnh mẽ qu, hng hồn qu, chắc chắn qu!
Cả thảy đều lặng thinh nghe, ng Chủ lắng tai nghe.
Thằng tư Bồ khng một lời chống chế. Hai Ho đứng trn trn, im lm như ngậm thẻ.
Cả thảy đều chờ sự quyết định của ng Chủ. ng nầy lấy tay xe xe mấy cộng ru trn, gặc đầu, rồi mỉm mi, nhăn my
Bỗng, trong ci im lặng , ngột thở ấy, ng vng x ghế đứng dậy, nạt một tiếng vang nh cửa:
- Rồi by giờ, by khng chịu ci xuống lạy n đặng xin lỗi hả?

 

Muộn mng


lu lắm rồi, ti khng đến nh c Yến. La thc bề bộn lm cho ti xao lng nghĩa thầy tr. C lẽ thầy ti cũng biết vậy, nn khng sai người lại ku gọi.
Khng biết thằng t vắng tiếng đờn của ti, giờ buồn b ra lm sao, v c Yến, bị ma chụp một lần, thần hồn nay đ thế no?
Nhiều khi ti muốn nn ra vi giờ để đến viếng thăm, nhưng m những chuyện qua cn rng rng đ, lm ti ngao ngn nỗi đi về
Chiều nay, cặp gi ti đ bớt, m nỗi nhớ nhung khi đ tăng nhiều. Thay thay đồ đi quanh quẩn một chặp, rồi khng hiểu sao thuận đường đi lun đến nh c Yến.
Dọc đường ti lo lắng: Chẳng lẽ chuyện lm xm ln như vậy m thầy mnh khng hay. Hay l thầy mnh đ khinh bỉ mnh rồi?
Nhưng ti tự nhủ: C l no? Mấy hm rồi, c người bn xm thầy mnh qua, ni thầy mnh thường nhắc nhở mnh lun, v cũng khng nghe ni lời g bng gi trch mc.
Ti vững bụng đi. Gần tới nh nghe tiếng trống lung tung, ti giựt mnh tự hỏi: Cng! M cng cho ai?
Bước tới thềm, ba con ch khng qun, chạy ra quấn qut. Ti x cửa bước vo.
ang by trận lăng xăng, thầy ti trực thấy ti ngưng đọc thần ch:
- Em mới qua!
- Dạ, thầy cng cho ai đ?
Thầy ti ci mặt buồn du du:
- Con Yến!
Trời, c Yến! Ti rụng rời hết cả thn mnh.
Vừa lc ấy, b thầy dưới bếp bước ln nhn ti ứa nước mắt. Thằng t đang xch bnh tr, chạy lại ti, mừng qunh:
- A, anh Su!
Ti vuốt đầu n, ngước hỏi b thầy:
- C Yến đau sao đ thm?
- i em ơi, ni ra cng thảm, cũng tại nh ti bỏ nh đi hoi nn mới ra nng nỗi nầy
Ti kinh hi tưởng chuyện mnh đ bại lộ rồi, toan sắp đặt trả lời, nhưng b tiếp:
- Từ hm ti với nh ti qua bn mợ Mười ni tới nay, n cng ngy cng biến sắc. N yếu bng va sẵn, m nay ổng đi, mi ổng đi, khng lo g hết, chừng thấy n lẩn thẩn, lẩn thẩn, ni nhảm, ốm o, ổng giựt mnh coi lại th n đ bị con ma Bn Tổ. N đau trn thng rồi em . Em lại m coi. By giờ n ốm đến khng cn nhn được.
Ti buồn rầu, đi men lại bn giường. C Yến nằm thim thiếp, chốc chốc lại cựa mnh ớ.
Ti thở di hỏi thầy:
- Rồi thầy cho cổ uống thuốc g?
- Thuốc g m uống cho hết. Cch mấy ngy đy n lại bị Quỷ Vương lậm qu, ti lật đật chữa quyết m chưa thấy giựt giảm cht no.
- Chữa th phải chữa, nhưng cũng nn uống thuốc thm cho n gip sức. Sao thầy khng lại thầy ba ắt hốt thử t thang coi?
- Thầy ba ắt m ăn nhằm giống g? Trục hết mấy con Quỷ Vương ra, tự nhin n mạnh.
- Sao thầy khng trục?
- Trục cho, ngặt một mnh lm khng xuể. Quỷ Vương c tới năm đứa lận: một đứa mặt xanh, một đứa mặt đỏ, một đứa mặt trắng, một đứa mặt vng v một đứa mặt đen
Ni tới đy, ng ko ti ra ngoi:
- Em luyện đạo ba thnh chưa?
- Dạ thnh.
- Mạnh khng?
- Dạ, mạnh lắm.
- ược, mai em tiếp với thầy ăn thua với lũ n một phen. Thầy quyết một cn một mất!
Nghe tới đ ti bắt rng mnh. Cự với người bằng xương bằng thịt th ti chấp sợ, dẫu thua ti cũng biết đường chạy. ằng nầy với một bng ma! N đến lc no? N đi pha no? Ti đu c được huệ nhn như thầy ti! Nhớ tới chuyện quỷ bẻ cổ người ta, ti bỗng rợn tc gy. Nhưng thầy ti đ mưọn chữa cho c Yến, dẩu ti chết ti cũng khng từ.
Ti ngồi chơi một cht rồi kiếu ra về. Ti bước lại nhn c yến một cht. C nằm st trn chỗng, xếp ve. Ti bi ngi đưa tay rờ trn c rồi ku nhỏ nhỏ:
- C Yến! c Yến!
ang m man, c Yến từ từ mở mắt, trợn ln, nhn ti dữ tợn rồi chơn tay chi chi trn chiếu như muốn chồm dậy. Ti thất sắc bước lui ra. Thầy ti lẹ chơn bước đến đ c xuống, niệm một cu thần ch, bắt ấn vuốt cho c, rồi ko ti xa ra, ni nhỏ:
- Thấy lạ, n muốn lm dữ!
Lng ti bỗng như se thắt lại, nước mắt gần tro ra.
i, mới hm no, cũng trong gian nh nầy mnh m c trong tay, nghe tri tim c đập, nhn cặp mắt c hữu duyn, nghe giọng c trong trẽo m by giờ
Ti từ gi ra về, lng trn ngập nỗi buồn sầu.

*   *
*

Ngy hm sau, ti thưa với mẹ ti tự sự v xin php đến chữa cho c Yến.
Ra đi, ti hăng hi lạ thường, miệng cứ lẩm nhẩm cu thần ch cho thiệt lu, lu lu thủu bắt ấn.
Trong nh, thầy ti đ sắp đặt đu đấy sẵn sng cả rồi. Trận v trong buồng. C Yến nằm thim thiếp trn chng. Chugn quanh, thầy ti treo chỉ giăng giăng. Dọc theo sợi chỉ c dn mấy hnh nhơn bằng giấy vng, bụng c vẽ ba son. Dưới chn c Yến l một ci hũ c l ba bịt nắp hờm sẵn. Pha trn đầu giường l một ci ghế c ấn Tổ.
B thầy bưng ln một ci sng c 5 cộng mo, năm khứa trứng g, năm vắt cơm, một gi nổ. Thầy ti cầm cy roi my di dặn lần:
- N, em đứng n cửa buồng, hể n nhập vo con Yến th em bắt ấn cầm lại. ể thầy năn nỉ, chừng no n khng chịu, mnh mới bắt quyết v hũ. Coi chừng, miệng lun lun đọc ba, tay giữ ấn quyết, hỏo một cht l c hại đến mnh nghe
Ti dạ dạ nghe lời, nhưng bụng phập phồng tht ruột. thầy khởi đầu đốt sng mấy cy đn chung quanh trận, dặn thm.
- N, khi ti năn nỉ n khng được, bắt n v hũ rồi em nhớ bắt ấn hồi sanh, vuốt qua mặt con yến, thổi một hơi di cho n tỉnh lại nh!
- Dạ.
Xong, thầy đốt ba, cầm gươm bằng cy vng c vẽ hnh sao bắc đẩu, hươi chỉ vo c Yến, pht trm ln những tiếng g lu lo như tiếng Lo, rồi đập mạnh xuống bn Tổ ht:
- Cc ngươi c chịu trả hồn va con yến lại khng?
C Yến đang nằm, vng mở mắt trừng trừng. Thầy liền giậm cẳng nhảy ln giường. Bị động, c yến trở mnh một ci nhẹ. Thầy liền chụp con dao để trn bn cng. Ti kinh hi tưỏong đu thầy giận dữ chm cuống một lt th cn g l c yến! Nhưng khng, thầy trợn mắt, phng mang, đưa dao ln hăm doạ rồi đọc tun ra một hơi, mời năm ng (ngũ hổ) trợ chiến:
Thần kim phục vọng, kiết mẹ Chằn tinh, cư hải động oai cường, chức thng biến ho, đ nn ti thi cả, phải mặt oai linh. Bữa b ăn ba động yu tinh, kht nước uống sơn kh suối cạn. Miệng niệm ch thu bnh b vạn, ăn thhịt t xương chất đầy non. thuở xun xanh tuổi nọ cn son, ở thạch động khi khng b thai nghn. Ngy thổn thức, đm nằm chẳng chuyện. hai mươi lăm năm b mới sinh thai. Thng mười hai sanh đặng năm tướng dị hnh dị tạng. B đem nơi cốc xứ bỏ năm chng. Nơi thạch động b về. Cha sơn lm xem thấy ủ , bn cn tri cho ăn lm nghĩa
Kế tiếp theo một trng tiếng Lo nữa, thầy nạt ln một tiếng lớn, mặt trở nn gh gớm lạ thường, miệng nhai xm xạp, phun pho pho, rồi thầy đưa cy dao ln cứa cnh tay gn guốc. Mu ta đỏ. Thầy k miệng nt, ngước mặt ln phun vo mnh c Yến một ci pho
Ti đứng bắt ấn, niệm ch, trấn ở cửa buồng m cũng thấy rn rợn nơi xương sống.
Thnh lnh thầy liệng dao, xch roi quất trn khng từ đầu xuống chn c Yến, chụp lấy ci hũ, km theo ci kiếng linh rọi từ cổ đến ngn chn ci v đưa ngay v miệng hũ nhiều lần. Xong, tay chụp l ba m chặt miệng hũ thầy day lại ti:
- Su!
Ti đang h hốc với những kinh dị, trực trớ lại lời thầy dặn, bỏ cửa, chạy riết lại giường c Yến, bắt ấn hồi sanh, đưa tay ln run run vuốt mặt c v thổi ph từ đầu xuống bụng.
C Yến đang nằm im lm, liền nấc ln một hơi di.
Ti mừng qu ku:
- C Yến tĩnh lại rồi thầy ơi!
Thầy ti cn cầm ci hũ hớn hở chạy lại.
Bỗng dưng thầy biến sắc, đưa tay rờ qua lỗ mũi c Yến, rồi vng bung rơi ci hũ xuống đất bể lm hai, khc rống:
- Ối trời ơi! Ối quỷ thần ơi! Quỷ Vương đ bắt con ti đem đi theo rồi!...

 

Tử Th

Con tm n với ti nay đ l kẻ tử th. C Yến chết, phải chăng một phần v n, phải chăng v những chuyện lm xm dy dưa đến ti phải chịu muộn mng khng được cng c Yến khuyn lơn hay nghe vi lời vĩnh biệt?
Ti căm gan nhớ lại ci đm no! Ừ, ci đếm no ấy, n đi đu? Nếu khng phải l cặp với thằng tư Bồ ngoi ruộng v xi thằng nầy bắt sống ti?
- i ch! Chng by lại xch theo thằng Năm để gc đường Kỹ lắm, chng by kỹ lắm nn khi tao ln tiếng l con tm n chuồn đi, để hai thằng khốn nạn ở lại dở tr khốn nn!
Hứ! tư tnh ln lc giữa đồng m lại cn xch cy đn l theo! Con tm n ơi, tao với mầy khng cn tnh nghĩa g nữa rồi! Trước kia tao cn vị lng tử tế của mầy nn gc qua chuyện cũ, nay mầy lợi dụng lng tử tế của tao m trở lại hại tao. Mầy giả dối hiền lnh với tao, giả dối vui cười với tao, giả dối ni xấu thằng tư Bồ với tao giả dối, giả dối, giả dối để rồi chng by toan hạ cuộc đời tao xuống Nhưng trời cao c mắt, rồi chng by hy sửa soạn m xem tao trả th!
Ti cng nghĩ cng tức, giận mnh khng c con mắt tnh đời, giận mnh sao khng thư đại n một l ba hm gặt la.
Giờ, chuyện đến thế nầy, mong g được tự do gặp n lần nữa?
m ấy, theo lịnh ng Chủ truyền, thằng tư Bồ riu ru cng thằng Năm quỳ xuống lạy ti, hai Ho lại năn nỉ ti th con tm n ở sau th đầu ra hầm hầm giận dữ. C lẽ nếu ăn gan ti được, n đ nhảy xổ lại moi bụng ti ra rồi.
Ti thấy ti với n từ đ l hai địch thủ gh gớm. Phe n c v, ti c ba. Hai bn găng nhau, chỉ chực hở một cht l vồ nhau như hai con th dữ.
- Ừ, th chấp cả lủ chng by đ, chấp cha lẫn con, chấp thầy lẫn tr. Tao luyện ba tao lại, rồi c ngy by sẽ ko nhau ra đền tội m!
Trong lc đ, ng Chủ đ mm ba ti nhiều thm, cứ ln la đến h ti chơi mi. m ổng xử bọn hai Ho lạy ti xong, ổng ku con tm n phải dầm mưa đi kiếm cỏ hi về b cẳng cho ti, lấy rượu thuốc ra cho ti uống ấm bụng. Ổng bảo: cha lm con chịu, rồi ổng ku ti xuống xuồng ổng chở về nh gim cho.
Thấy tnh ổng đối với ti, ti cảm động qu.
Mẹ ti kiếm hết cch từ chối, nhưng ổng lm mặt giận:
- Hay l ti xử như vậy thm chưa vừa bụng? Thm coi, ti thấy n bị đnh oan, ti thương, ti lo lắng cho n, để đền b tội lỗi của t điền cũ của ti. Dầu sao, đm nầy cũng đ lầm lỡ rồi, khng lẽ bắt chng n chở thằng Su về rồi ở nui n được. Chng n cũng ngho, cũng đang lo lm ma ruộng cho xong, ti mới nhơn tay, chớ hnh hạ chng n cũng tội nghiệp, khng ch g.
Th đy sẵn xuồng, bầy trẻ đưa ti cng về một đường, thm từ chối l từ chối lm sao?
- Bẩm Chủ, mẹ con ti ngn năm cũng khng dm qun ơn Chủ, lẽ no lại khng vng lời, nhưng lm nhọc lng Chủ qu, mẹ con ti khng yn!
- G m nhọc lng? Khng c n, ti lại khng về hay sao? Thm cứ kể l ti thay mặt cho đm nầy đền b cht tội lỗi
ng Chủ ni cu ấy lm cả xm đều ngi ngi, nhứt l phe hai Ho đứng lặng trang nhn ng bằng cặp mắt biết ơn khng thể tả.
Xuống xuồng, mẹ con ti ngồi im thin tht. i khỏi nh hai Ho một đổi, ng Chủ bỗng cười xo ln:
- Thm thấy khng, ti thương thằng Su qu nn mới xử chm xuồng như vậy. ng lẽ bnh thường, oan ưng chưa biết, bắt được ăn trộm l ti đng trăng tại đ, đnh cho nh tử rồi sng đem ra lng, ra sao th ra!
Mẹ ti chỉ biết trả lời:
- Ngn lần cm ơn Chủ, mun lần cm ơn Chủ!
ến nh, ng Chủ sai tn bơi xuồng đỡ ti dậy v du ln. Chnh mnh ng rọi đn cho mẹ ti v nu giữ cho mẹ ti bước đường trơn khỏi t.
ng ngồi c k d ngỗng một chặp rồi mới chịu ra về.
Nhưng khi ra khỏi cửa, ng bỗng nhớ trực lại một chuyện g, bn trở lại ngoắt mẹ ti ra ngoi.
Ti nằm trong nh nghe mẹ ti ni lấp vấp:
- Cm ơn Chủ, ti khng dm!
V tiếng ng Chủ đp
- Ậy, khng hề g m!
Ổng đi rồi, mẹ ti buồn b trở v nh. Ti hỏi mới biết ổng đưa mẹ ti năm đồng bạc bảo kiếm thuốc b cẳng cho ti. Mẹ ti khng dm thọ ơn thm, toan chối từ th ổng ấn đại tiền vo tay mẹ ti rồi mới chịu đi về.
Mẹ ti để năm đồng bạc trn bn, muốn ni với ti một chuyện g lắm, nhưng thi, lại nằm phịch trn vn.
Trong đm trường vắng lặng, ti cng suy nghĩ cng thm khoan khoi lạ kỳ: i cu thần ch linh thing! Hy gip ti thm bao đường vinh quanh khc nữa

*   *
*

C Yến chết khng mấy ngy l ti phải cắm đầu lm la.
Thế thường gặt xong la b phơi kh, t điền phải chở về chất ngố trong sn ruộng của ng Chủ. Sn ấy ở giữa điền rộng ri v cng. Ring phần ai nấy giữ, phần ai nấy lo đập hoặc cho tru đạp ra la hột.
ập xong, xn phải gi la hột cho sạch rồi mới bắt đầu đong cho chủ điền.
ong xong, cn dư bao nhiu mới được php chở đem về nh.
Lm như thế khng ai giấu đt đi đu được.
Nhưng ở cc điền khch, ti thường thấy la ở sn đong vửa triến cho chủ điền c khi cn thiếu l khc. Thế m t điền vẫn cn la chở đi bn như thường.
Những ci b mật đ, chỉ c giới t điền mới hiểu nổi.
Nhưng ni cho ch cng ch minh, ngho chịu, chớ ti chưa lần no dở thủ đoạn ấy, bởi ti biết những người đ đem thủ đoạn đ ra khng ai giu, khng ai dư xu nhỏ xu lớn no. Họ cũng vẫn thiến thốn v nhiều khi cũng bỏ điền trốn đi như ch tư Lộ.
Năm nay, ở sn ng Chủ nhộn nhịp lắm. T điền đập la ngy lẫn đm. Ban đm, nhứt l những đm trăng tỏ, khng thiếu mặt người no ở sn la. Lm việc dưới nh trăng đ t nhọc lại khng tốn đn đuốc.
Thường thường ở những lc tụ hội đng đảo ấy, người ta tranh nhau lm khng biết mệt. n ng đnh cuộc nhau; đn b, con nt chực sẵn từ b la đập xong liệng ra, ginh giũ cho sạch hột đặng c m rơm chạy đua ra chất đống ngoi ba sn.
Về la đạp tru th t nhọc hơn. Chờ khi b la đ đạp chn, họ dng những mỏ xảy xới rơm rất gọn gng.
Trong những lc ấy, họ ni chuyện tiếu lm, chuyện ma, chuyện quỷ, chuyện đời.
Lc nghỉ, họ lại tổ chức nhiều cuộc vui th vị như l nhảy chan chn, trốn kiếm, u, ct bắt, nhảy dy, th v
Những tr ấy khng phải chỉ dnh ring cho trẻ nhỏ m cả đn ng, đn b cũng nho v chơi.
m ấy trời trăng sng như ban ngy. La khng cn bao nhiu nữa l hết, nhưng gặp lc gc tay gợi lại nỗi buồn, ti nằm trường trn vn sạp, lu lu bung tiếng thở di. Mẹ ti thc mi ti buộc lng thờ thẫn ra sn.
 Ở đ, đủ mặt dn điền c cả con tm n v thằng tư Bồ
Người ta đ biết cả sự hiềm khch của chng ti nn khi đặt chn v sn l mun mắt đều đưa ln nhn.
Thằng tư Bồ đang cong lưng đập la cho con tm n, trực thấy ti, bn ho ln một tiếng rồi khạc nước miếng nhổ xuống đất. Con tm n đang lom khom giũ rơm, cũng ngưng lại nhn ti rồi ci đầu.
Ối ch! Thật l xứng đo xứng kp! Thấy cảnh ấy, bỗng nhin lửa giận nổi phừng, ti bậm mi ni thầm: ! Cho mặc by tru người, rồi by sẽ biết tay tao như thế n
Ti cố nn lng lại ngố la mnh gần đ lấy cặp đập.
Trong lc ngườit a đan đủ đi đủ cặp, ti thấy lng mnh cng trống trải. Hnh ảnh c yến hữu duyn thong ra trong c, rồi c Yến ho tn
B la trn tay ti nặng trĩu. Mnh ti đau nhức từ lng xương, tm thần uể oải.
Thằng tư Bồ cứ tằng hắng, cứ ho hen, ku thằng năm gợi chuyện:
- Năm, đời người ta lắm lc chịu nhiều ci oan con ch! Những thằng m mnh chỉ nu đầu cho một loi v bản họng l nằm ngay cn cuốc, thế m mnh phải quỳ trước mặt n, năn nỉ n, c ức cho khng?
- Thi, mầy nhắc đến lũ co co chu chấu đ tao ght lắm. n c thế thần; n c c my với nhau! N dựa hơi, n ỷ thế, chớ đồ xỏ l ấy, bung được, tao bung mẹ n một ci l rồi đời
ang quạu, đang buồn, ti tức giận trn hng khng cn nhịn được nữa, liệng cặp xốc lại:
- hai thằng kia, by ni a xỏ l, ai co co chu chấu hả?
- Ni ai mặc tao, can dự chi đến mầy?
- By chỉ l một lũ tiểu nhơn được ti ni hnh, ni ln người ta!
Bị chửi ngay mặt, thằng tư Bồ nổi giận:
- , tao c ni ln ai mậy, tao ni trước mặt mầy kia chớ! Mầy giỏi lm g thử chơi? nh tay đi, sức một?
- Chấp cả hai thằng! ứa no giỏi, đập la xong ra thử ti, khng cần phải gy sự một cch hn hạ như vậy?
- Thiệt chơi? Mần! Ai lại chạy ai ?
người ta thấy gy lộn ồn o, bu lại coi.
Con Tm n đứng sững người ra. Từ khi khởi đầu cu chuyện, n ln lt đưa mắt nhn ti như khẩn cầu.
A, con nầy cũng biết gh mnh, muốn xin gim cho tụi n! ược đu! Rồi sẽ đến phần mầy nữa kia m!
Nghĩ như vậy, ti khng thm dan ca, ci cọ lm g nữa, rn đập cho rồi đống la.
B la ban đầu nặng trĩu bao nhiu, by giờ nhẹ nhm bấy nhiu.
Sn la chỉ cn vang ln những tiếng đập, tiếng lo xo của rơm, tiếng nẹt tru, v tiếng rầm r của đn b, con nt

*   *
*

m đ khuya lắm m khng một người no chịu về. Cả sn đều biết cuộc đấu v chnh thức của ti. V c lẽ họ lấy lm ngạc nhin cho một thằng đờn ca yếu nhớt như ti m ra đnh v. Họ xầm x chờ đợi.
ập xong đống la, ti đi di ra ngoi m sn thẩn thờ dạo mi, chờ. Ti đọc sơ lại cu thần ch, dượt sơ lại ci ấn thần thnh. Phe thằng tư Bồ cũng hối hả, khng mấy cht đ đập xong phần la, rồi ko nhau đi chọn một gc sn bằng phẳng lm v trường.
Ti quay đầu thong thả đi vo, bỗng con tm n ở đu l l đi lại đn đầu ti ku nho nhỏ:
- Anh Su, anh Su!
Ti lạnh lng khinh bỉ:
- C muốn g?
- Tội nghiệp, anh Su , đnh lm g, rủi
- h! C sợ ti đnh chết tụi n? Khng, khng, c đừng lo, ti khng hn mọn m hạ chng thẳng tay đu!
- Anh Su , em chỉ sợ cho anh
- Sợ cho ti? Thi đi c, cho ti xin, c đừng mỉa mai ti thm nữa!
Ti bứt ngang bỏ con tm n bẻn lẻn đ, rảo bước đến bức tường người.
Thằng tư Bồ đ chực sẵn ở v trường.
Ti chẳng ni chẳng rằng, vẹt người ta chen v chnh giữa.
Thin hạ lại xầm x ln:
- Thằng Su đờn km giỏi lắm chỉ chịu nổi một thoi của thằng tư Bồ l cng!. Trời ơi, ai chẳng biết thằng tư Bồ c bộ Phụng hong tuyệt diệu.
Thin hạ cng khen, thằng tư Bồ cng kiu hnh. N hất ngược mặt ln trời:
- cho mầy sửa soạn năm pht! Cho mầy tấn trước! Cho mầy muốn đnh cch no đnh, đu cũng được
Rồi n đi một đường thảo vng trn theo lớp người, miệng ni oang oang:
- Xin lỗi b con đứng rộng ra một cht, ti c tật đan1h mạnh tay, rủi trong lc giao đấu lỡ đụng b con th kỳ lắm!.
Xong, n quy v v một bộ nữa rồi chớp một ci, n đứng sụn hai cẳng xuống, cung tay thủ thế coi vững chắc như trồng:
- No, nho v kiếm ăn?
Ti vẫn một mụuc lm thinh, tay bắt ấn, miệng đọc thần ch lầm thầm, lưỡi vẽ ba, thổi nhẹ ngay mặt n cho mờ mắt Rồi định bụng lại xn cho n một bốp tai, một bốp tai thi, cho n mang xấu lần nữa tới gi.
Thổi ba xong, ti từ từ đi lại, đưa tay ln s lần ra
Bỗng đu một tiếng khoan vang dậy từ pha ngoi, con tm n vẹt người nhảy xổ vo.
Ti thụt tay lại ngơ ngc, thằng tư Bồ chợp n cũng ngơ ngc th con tm n đ tới nơi.
Ti bụng bo dạ: con nầy nho lại đỡ đạn cho thằng tư Bồ đy!
Ti sắp niệm thm một cu thần ch nữa để hạ nguyn cặp, th bất thnh lnh con tm n chộp ngực thằng tư bồ lc lắc:
- Mầy ỷ sức định hại người ta hả?
Rồi cũng bất thnh lnh, n co gi, tống ngay v bụng thằng nọ một đạp lộn nho khng kịp đỡ.
Ci thằng coi vậy m yếu đn, nằm ngay chừ dưới đất giy t t.
Ti cn kinh ngạc, bỗng dưng người ta bn ngoi lo ln:
- ỡ thằng tư Bồ dậy! Giựt dm dy lưng cho thằng tư Bồ! Giựt mau lẹ ra, n mất thở rồi!
M thiệt, thằng tu Bồ đ nn thở.
Bỗng lại c tiếng la vang ln nữa:
- Trnh, trnh mau mầy, Su đờn km!
Ti chưa kịp quay đầu lại, chỉ thấy thong bng một ci g chớp nhong xẹt xuống đầu ti đnh bốp như trời ging. Ti xỉu xỉu, ng quay ra khng cn biết g nữa.

 

Trăng Thanh

Nghe tiếng khc tht tht bn tai, ti giựt mnh tỉnh dy. ầu ti nhức nhối như bị chẻ lm hai. Nghe hơi lạnh buốt cả thn mnh, ti lần lần mở mắt.
Ủa lạ! lm g ti đang nằm sng sượt trn xuồng v trong bụi mắm?
Trăng vẫn sng tỏ như thường để chen vo cnh cy những tia sng mong manh.
Bng cy đ ngả chỉ rằng trăng đ qu đầu. Xa xa c tiếng ch sủa dồn. Sương khuya nhểu từng giọt, từng giọt, từ trn l mắm xuống xuồng xuống mnh ti.
Tiếng khc vẫn tht tht trong v cng yn lặng. Ti đưa tay rờ ln đầu. ầu đ được bịt một ci khăn ướt ướt.
Ti rn chống tay ngồi dậy để nhn kỹ người đang khc pha mũi xuồng, nhưng v ch, tay chn ti cn rũ liệt.
Xuồng động, tiếng khc tht tht bỗng ngưng mất. Rồi xuồng lại động. Ti c cảm gic rằng người khc ấy đang b lại gần ti.
Quả thiệt như vậy, người ấy b lại, người ấy đỡ ti dậy, để ti nằm trn tay, rồi người ấy ku nho nhỏ:
- Anh Su!
trời! Con tm n!
Ti rụng rời khng ni được g hết. Sự ngạc nhin l liệt bại cả ni năng v cử động của ti.
Con tm n nhẹ nhng m ti trn tay, ko vo lng. Hơi ấm ở người n lần lần thấm vo da ti, vo thịt ti. Hơi ấm ấy, với ti l một nguồn sanh lực, một phương thuốc thần lm cho ti định tỉnh: n đ thằng tư Bồ nho một đống mnh bị ai khệng một cy Rồi by giờ sao lại nằm đy, nằm trn xuồng, trong bụi mắm? N lm g tưng tiu m mnh? n lm g m khc? M lm g nữa lại ở trong bụi mắm nầy chớ? Lạ lng, lạ lng, thật lạ lng! Phải hỏi cho ra lẽ
Ti giợm ngồi dậy, nhưng bn tay mềm mềm của n đưa ln, chỉ đ nhẹ một ci l ti nằm yn xuống khng cục cựa.
- Anh nằm cho khoẻ một cht đi!..
Rồi n lại nối tiếp ci bản khc bi ai th thảm.
Lần nữa ti lại lạ lng: Hồi ny mnh nằm ngay cn cuốc, n khc; by giờ mnh sống nhăn lại đy, n cũng khc. Qui lạ cho con nầy!
Va lc đ, ti trực nhớ lại mối th. Vng một ci, ti ngồi xổng ln điểm mặt n:
- Thi đi, đừng mu m tru gan tao nửa!
Tức th, con tm n đưa tay bụm miệng ti lại:
- ừng la lớn, anh Su!
Ti vẫn trợn mắt ni oang oang trong lng bn tay n:
- Ci g ci g m bụm miệng người ta? m m xơ rốp
- Anh Su , nằm yn xuống đy, em sẽ ni hết cho anh nghe.
Giọng n tấm tức, tấm tưởi nghẹn ngo lm ti cũng động lng. Ti gở tay n ra dịu bớt:
- Lm g ti ở đy, m lm g c ở đy?
- Anh Su ơi, em đang trốn, ngưi ta đang kiếm em rần rần ngoi kia ka!
- Kiếm c? Sao c khng về, lại bắt ti phải trốn theo trong bụi mắm nầy l nghĩa l g vậy?
Ti dứt cu n lại khc thm, khc mướt.
Ai c lng dạ sắt đ, chai, l đến thế no đi nữa cũng phải động mối thương tnh, huống g ti, thằng Su đờn km, đ c lần xưng anh ngọt với n.
Tự nhin, ti vuốt tc n, nu tay n, ngọt ngo:
- Em Tm, sao em khc, anh lm g em m em khc?
- Anh Su ơi, khổ cho em lắm. Chết em rồi anh Su !
Mnh ti thấy ấm nữa, m trở lại nng hầm:
- Trời, g đ em Tm, sao vậy em Tm?
- Anh ơi, để em thuật hết đầu đui cho anh nghe. Thằng tư Bồ, như anh đ biết, l học tr ruột của ba em, nghề ni giỏi lắm. Vậy m anh dm rủ n th v. Chẳng lẽ anh với n gy lộn, em, người ngoi cuộc, em lại xen v đưọc lời g. Thấy anh hứa đnh với n, em đn đầu cản anh, anh khng nghe. ến khi n thủ ci bộ lo hổ l ci thế độc hiểm v cng, m anh khng biết. Anh đ đứng xụi lơ, rồi lại cn dm xp lại gần n nữa. Em đứng ngoi hết va, biết rằng nếu n trở bộ một ci l đ v bụng anh chết liền. Lc đ qunh qu, em khng kịp suy nghĩ, chạy nho v để cứu anh. vậy m n lại nghnh em, sẵn đang tức giận, em cho n một đạp nho đầu. Rủi em đạp mạnh qu nhằm dạ dưới lm n tức đến mất thở. Em đ điến hồn, kế dm lại th anh đ bị thằng năm vc cặp đập la đnh anh chết giấc
- Trời, thằng năm đnh anh? ồ xỏ l, qun khốn nạn!
con tm n lật đật bụm miệng ti:
- Nhỏ nhỏ chớ! Lc đ, mu trn đầu anh ra nhiều qu m thin hạ chỉ lo cứu thằng tư Bồ khng ai ng ngng g đến anh, em đau lng rt khăn rằn bịt đầu cho anh, rồi mượn chị bảy Mm khing anh xuống xuồng.
ến đ con tm n lại nghẹn ngo:
- Ba em m bắt được em trốn đem anh đi như vầy th em chết mất khng cn.
Ti cảm động qu, bao nhiu nước mắt tro ra, ti siết chặt lấy tay n:
- Em thưong anh lắm sao em?
Con tm n ci đầu khng đp cu hỏi của ti, tiếp:
- Em định chỏ anh về nh cho bc băng b, nhưng vừa đi được một đỗi, c đn đuốc rượt theo rần rần, em phải lủi xuồng v đm mắm nầy ẩn trốn. May qua, xuồng vừa đậu yn th họ theo tới. Họ chia ra từ tốp, kẻ trn bờ, người dưới xuồng, ci nhau om sm.
- N chở thằng Su đờn km đi ngả nầy, ngả nầy Khng xa đu sức n m bơi bao nhiu!
Thấy họ kiếm em ro riết qu, em nh nhẹ vẹt l mắm dm ra ngoi thử coi.
Ba em ngồi trn một chiếc xuồng c hai người bơi. Dưới nh trăng, em khống thấy r vẻ mặt ổng như thế no, nhưng theo cu ni của ổng thỉ khổ cho em v cng.
- Cậu hai ni g?
- Ba em hậm hực như tức tối: Bắt n đưọoc, ti giết chết! Ti giết khng nghĩ tnh cốt nhục g nữa
Con tm n ni tới đ khc o.
Ti cng thương hại thm, cng đau lng thm, cng yu mến thm. Ti chụp n m st vo lng:
- Em Tm ơi, anh lầm em rồi, anh đu c d em c một tấm lng đng yu như vầy! Vậy m anh cứ coi em như một kẻ th khốn nạn.
- Trời, anh th em?
- Vậy mới c chuyện tc tệ đến dường nầy! Em c biết đu từ ngy anh phục lụy em giữa đồng v ba con c, anh cho đ l một ci nhục khng sng ngo rửa sạch? Anh mới lập tm thế no trả cho được ci nhục ấy, nghĩa l lm thế no cho em quỳ lạy anh lại, năn nỉ anh lại, mới vừa lng. Anh bỏ điền cậu Bộ qua điền ng Chủ cũng v l do ấy, mặc cho anh Chủ ổng đ nn, bp chẹt đủ điều i! Anh đu c d v một mối th nhỏ mọn đ m đưa anh với em đến tnh cảnh nầy
Con tm n gạt nước mắt mếu mo:
- Anh ạ, em by giờ chỉ biết c chết m thi chớ khng cn mặt mũi no dm thấy ba m em nữa. Ba m em c muốn gả em cho thằng tư Bồ, muốn bắt n lm rể ở, nay em đạp n chết giấc, ba m em đu c thể dung tnh cho em được!
Ti an ủi:
- Em v anh m ra nng nỗi nầy, lẽ no anh khng biết tm cch g để cứu em hay sao? Em yn lng đi, chng ta đang ở vo một hon cảnh gay go, th thủng thẳng ta sẽ liệu tnh.
- Cn liệu tnh g nữa? Ba em chỉ trng gặp em l giết chết. Em l ba m em nhọc lng, th chỉ cn một nước l em nạp mnh chọ trọn hiếu. Rồi ổng xử cch no em cũng cam. iều cần nhứt l by giờ lm sao cho anh về nh băng b ci đầu lại, để lu khng tốt.
- Anh hết biết đau dodn g nữa rồi. Dầu n c nứt hai ra, anh cũng khng ngại. Hy lo cho phần em ci đ!
Lo cho phần con tm n? Ti đin đầu nhức c. Lo cch no rồi cũng phải đưa n về nh. M đưa n về? i, khi nghĩ đến cảnh n bị hnh hạ, l ti khng chịu nổi. Hai Ho no phải l một tay vừa! N m chịu những thoi, những đ, th cn chi l thn thể liễu bồ?
Ti nảy ra đưọoc một nghĩ: Hay l dẫn n theo trốn? Nhưng đ b chống trả lập tức: Trốn đi đu? Mẹ cn đ khng ai nui, lc cn đ khng ai lm, tiền khng một xu dnh ti, gạo khng một hột đỡ lng.
Sau cng, ti nghĩ được một kế kỳ diệu:
- Em , chng ta khng thể chần chờ đy nữa được, sợ sng ra th bị bắt cả chm. Ở đy c ngả tắt về nh ng Chủ. ng Chủ l người thn của anh. Anh em mnh rn chốgn xuồng lẹ về đ anh gởi em cho ổng, mượn ổng đến xin tội cho em. Bề g ổng cũng l chủ điền của cậu Hai, anh chắc cậu Hai khng nỡ hnh hạ em đu.
- Anh thổi ba g cho ổng m được?
- Ba g mặc anh, by giờ em hy nghe anh đi.
- Em sợ đi dọc đường
- ừng lo, gặp ai anh cũng khng sợ, anh lm cho họ mờ mắt hết đừng lo!
Con tm n vng vằng một chặp, suy nghĩ đo để rồi đp:
- Khng được anh . Ai m đi với anh lại nh ng Chủ cho được, thin hạ họ thấy sẽ cười thm. Thi, em c cch nầy: nếu anh thn với ng Chủ th em đưa anh ra bờ. Anh đi một mnh lại cầu cứu với ổng, ni với ổng sng lại nh em xin tội gim em.
- Cn em?
- Em nằm trong bụi nầy ch sng cho ba em ngui giận, em sẽ về nạp mnh. Anh c thương em th lo gim bấy nhiu l đủ.
Con tm n ni rồi lấy giầm chống xuồng ra khỏi bụi mắm.
Ti gi từ n bằng một ci hn dữ tợn rồi nhảy vọt ln bờ

 

Hận Nghn ời

Ti xả gi chạy về nh cho mẹ ti vững lng một cht rồi sẽ hay. ầu ti phơi ngoi sương lạnh trở lại nhức nhối v cng.
Tới nh, ti đ mệt đuối. Củua mỏo bt. Cy đn chy lụn, cn nu cht nửa lập lo chỉ chờ một hơi gi động l tắt.
Ti vừa khu ln vừa cằn nhằn: Khng biết mẹ ti đi đu m bỏ nh hoang lạnh như vầy, rủi ăn trộm lỏn v lấy hết đồ th cn g xoay trở?
Nhưng ti giựt mnh: Hai ci ghế nhỏ ng nằm sng sượt, khay trầu, chn dĩa đu lăn đn ra, ci trn bn, ci dưới đất.
Mẹ ti đu ka? Mẹ ti đu?
- M ơi!
Ti phập phồng lo sợ dường như c một sự g khng hay xảy đến.
Ti dm diớn gic khắp nh.
- Trời
Ti chạy nha lại gốc cột bn vch.
- Trời ơi ai nhẫn tm tri mẹ ti, đnh mẹ ti thn thể như vầy?
Ti khc rống ln, quỳ phục xuống, m mẹ m gan ruột chẳng cn.
Mẹ ti bị tri k vo gốc cột, o bị x nt, tc phủ lm lm xuống mặt, gục đầu ngất đi tự hồi no.
- M ơi! M ơi!
Khng nghe mẹ ti trả lời, ti điếng cả đầu c, rối loạn cả tm can, vừa khc vừa mở dy bồng mẹ ti để nằm trn vn.
Mẹ ti thở hoi hp như sắp la trần.
Lc nầy ti mới nhận được mặt my của mẹ ti đầy những cục u nần xanh xm, mnh mẩy đầy vết tm bầm.
Hỡi cả thin hạ trn thế gian nầy!
Người con no thấy mẹ như thế lại chẳng muốn bứt cả chm ruột, cả tim gan, rồi ku ln một tiếng cho thấu đến Trời, ht ln một tiếng cho ba đo sng dậy?
Ti nằm phủ phục bn mẹ, khc la, rn siết:
- y hẳn l qun độc c, lũ tn bạo, thằng tư Bồ v thằng hai Ho trả th mnh bằng cch tn nhẫn vầy đy!
Ti tức tối đến đỗi hai bn tay nắm chặt lại đập xuống vn ầm ầm cho sưng cả ln m khng biết đau đớn.
- Tao sẽ ăn gan by, uống huyết by, để trả th cho mẹ tao! M ơi! Tỉnh dậy với con m ! Con đy n m.
Ti ku, ti khc, ti la Trong đm tn chỉ c tiếng dế m u bn ngoi đp lại.
Cầu cứu với ai by giờ? Xm ti nh nầy cch nh kia đến hng chục cng đất ruộng.
Ku mẹ ti khng tỉnh, ti chạy đi lấy khăn nhng nước vỗ trn, vỗ mặt, vỗ đầu.
Ti cầu Trời khẩn Phật, ku ro hết cả thần thnh mười phương vi van khẩn thiết.
Mẹ ti cựa mnh l ti hồi hộp, mẹ ti bực ra đưọc một tiếng rn l ti thấy nhẹ như đang bị đ dưới Ngũ Hnh Sơn vừa thot dậy.
- M ơi, con đy m!
Mẹ ti từ từ mở mắt, nhn thấy ti, nước mắt chan o.
- Con con phải khng?
- Con đy m, con đy! Lm sao thn thể m như vầy? Ai tri m, ai đnh m, m ni cho con nghe, con đi trả th cho m ngay by giờ!
mẹ ti sẽ sẽ lắc đầu đau đớn:
- Con ơi, con lm g m mặt đầy mu me như thế?
Ti giật mnh đưa tay ln vuốt mặt mới hay ci khăn con tm n bịt văng mất đi hồi no, m mắu trn đầu bựt ra nhiều qu, chảy di xuống ưot cả hai g m.
Ti nghiến răng:
- Khng sao, con t lỗ đầu cht đỉnh. M! C phải bọn hai Ho v thằng tư Bồ đnh m khng? M ni liền cho con nghe, con nng lắm!
Mẹ ti lắc đầu thm lượt nữa:
- Khng, khng phải con ! Hai Ho hồi ny c lại đy ku cửa hỏi thăm con tm n rồi đi mất lm g n dm đnh m!
- N chỉ hỏi thăm con tm n rồi thi ?
- Th n hỏi rồi đi cho cn ở lm g, vả lại khuya khoắt rồi, m n đi hối hả lắm!
- T ra m khng hay g hết M rồi ai đnh m đy chớ?
Rn trả lời với ti đến đy, mẹ ti mệt lắm, nằm yn, nhắm mắt lại, khng đp.
Một chặp sau, mẹ ti mở mắt ra nhn ti, nước mắt lại trn theo:
- Con cho m cht nước đi con!
Vụt một ci, ti bưng chn nước lại.
- M ơi, xt ruột con khng biết ngần no, nước đy m uống đi, rồi m ni cho con biết kẻ no đan1h m, con xch dao đi lấy đầu n ngay by giờ con mới hả dạ.
- Thi con ơi, khng nn! Như vầy cũng đủ nhục nh thn m lắm rồi. Con đừng lm thin hạ hay thm, để m chết, về với ba con.
- Trời, m ni g vậy m?
- Con đừng trả th, m trả th khng được đu con . Sợ rồi lm lụy thm cho thn con. Người ta bắt m, đnh đập m ở giữa đồng. Mẹ con mnh ở đy bơ vơ M người ta l người thế lực
- Thế lực bằng ng Trời con cũng khng sợ. m cứ ni đi, con xch đầu n về đy liền cho m thấy ci gan của con.
- Con dằn xuống. M biết con đang tức tối lắm. Nhưng m cn tức tối hơn con nhiều M cũng phải m lng chờ chết Con hy để một mnh m chịu nhục thi con
Ni xong, mẹ ti khc ngất gần bứt hơi.
Ti hốt hoảng, lấy quạt, quạt cho mẹ ti, vuốt ngực cho mẹ ti, đầy những lo sợ, uất ức, nng lng
- M ơi, m nghỉ một cht cho khoẻ đi m, rồi m ni cho con nghe, thế no m cũng ni cho con nghe, khng, con chết theo m
Trong lc mẹ ti nằm thở dốc, ti bp đầu nặn c cố suy nghĩ. Vế thương trn đầu lại động, mu lại tro ra.
Mệt nhọc, nng ngảy, tức tối, đau đớn bao nhiu gom lại đ nặng tren mnh, ti gục đầu bn mẹ ti, nằm thim thiếp.

*   * *

m tn. nh trăng mờ lại trong mu sương đục đục ở ngoi trời. Vi tiếng ch sủa rời rạc ở xm ngoi. Mấy con dơi bay đớp muỗi, đập cnh sột sạt bn vch l.
Ti đang chập chờn trong c mộng, bỗng nghe tiếng mẹ ti thỏo hổn hển ku:
- Con ơi, con!
Ti giật mnh chỗi dậy, kinh hong đỡ mẹ ti nằm trn tay.
- Con ơi m bị đnh nặng lắm, bằm hết cả mnh mẩy bể hết cả gan phổi m sắp chết Con kề tai xuống đy m ni m ni v sao v kẻ no đnh m con con, người giết cuộc đời m l l ng Chủ!
Ti nhảy nhổm người:
- Sao? ng Chủ giết m! ng Chủ giết mẹ ti, trời n!
Ti tức giận run ln, lảo đảo toan nhảy xuống đất.
Nhưng mẹ ti gượng nu ti giựt lại:
- Khng con, m ni người giết cuộc đời m l ng Chủ m người đnh m l
- L ai?
- Người đnh m l b Chủ! Thảm thiết chưa con, nhục nh chưa con! thằng hai Ho lc ny đi rồi, ng Chủ lại đy, ổng ngồi ln la chuyện vn, ổng mở lời chọc ghẹo m ổng m đại m th b Chủ ở đu nhảy xổ vo.. Bả nu đầu m, bả chửi, bả rủa Cng với con ở tri m v gốc cột, đnh m, đập m tơi bời M con ơi, m đu c tội tnh g Con con!
Mẹ ti nấc ln một hơi di, rồi từ từ nhắm mắt lại, vo giấc ngủ v cng.
Ti đập đầu xuống sạp, ht ln một tiếng lớn, rồi ngất lịm đi bn người mẹ xấu số!

 

oạn Kết

Năm năm t v mười năm biệt xứ khng di bao nhiu, nhưng n thay trọn cuộc đời ti. Ti muốn người ta cho ti ngồi trong khm mi để m qun đi, qun biệt, cn hơn cho ti trở về với người đời.
Năm năm trong t, ti học rnh chữ quốc ngữ v mon men được cht đĩnh chữ Ty.
Mười năm biệt xứ khiến ti c dịp dạn dy với cuộc đời v nới rộng tầm con mắt.
T hạn trả xong, ti lần về lng cũ. Cảnh vật khng cn như xưa nữa. ng v b thầy php đ vo cảnh Tin, Phật; thằng t đ đi theo cải lương; đất ng Chủ Nghĩa bn cho người khc; con tm n đ c chồng với một dọc con di, chồng n l thằng tư Bồ.
Ti cất một căn nh trn hn Bạc. Ở đ, ngy ngy nghe gi tht sng gầm. Chỉ c gi tht sng gầm mới an ủi được lng ti.
V chiều chiều, khi vừng thi dương sắp chm vo nước biển, ti leo ln một mỏm đ cao cht vt đứng nhn về pha đất liền.
Sau rặng cy xanh bn ấy, chạy di đồng nầy sang đồgn kia, ruộng nầy sang ruộng khc. Trong những đồng ruộng mnh mng, hiền lnh đ, ẩn tr biết bao nhiu l t điền v chủ điền
M thi, dĩ vng đ chết, cn nhắc lại lm g nữa!
Họ khng phải l người gy nn tội c, họ chỉ l nạn nhn của hon cảnh x hội v của một thời kỳ.

 Hết.