Nhn - Bnh

VITA

 

Ta, con số mọn đối cng ton thể,

Sống lẻ-loi, ta sống thiếu bnh-an.

Cy mọc c-đơn ở tận tin-ngn

Gặp ging-gi lớn, gy cnh, trốc rễ:

Tựa hạt nước b nằm trong lng bể,

Bể cạn nguồn, hạt nước cũng tiu-tan.

Thuở xưa, lc mới xuất hiện loi người, c bốn anh em trai, cả thảy đều dị-hnh dị- tướng. Mnh cao tm thước, lưng lớn ba vừng, sức mạnh dời non lấp bể. Cng chung một giống, một mẹ, một cha, tnh nết hiền-lnh, tuy-nhin mặt-my khc nhau xa- lắc. Người anh cả tn Bạch, trắng như tuyết; người thứ nh tn Huỳnh, vng như nghệ; người thứ b tn Hắc, đen như lọ chảo; người thứ tư tn Hồng, đỏ nhu son. Cha mẹ mất sớm v mặc dầu c vợ con, họ vẫn sống yn như bt nước đầy, ăn đồng chia đủ, thương nhau khắng-kht. Họ khng biết ni, chỉ biểu-diễn tnh-cảm hay muốn bằng điệu bộ. Ngy, họ rũ vo rừng săn cọp, beo, voi đem về lấy thịt, lột da lm o ngự-hn; đm, chun xuống hang su, ngy vang như sấm. Ấy thế, ăn lng, ở lỗ, vui đồng hưởng, khổ đồng gnh, họ ung-dung tự-toại, ko cuộc đời chung trong-sng, khng gợn cht ưu-phiền.

Bỗng một hm dạo chơi, tại bến Kim-giang, Bạch tnh cờ gặp một con c Ngn to lớn, mập nc, vảy chiếu trắng ngời, đang quạt đui nổi sng lội ngược dng, tiến đến chờn-vờn toan nuốt Bạch. Nhanh-nhẹn, gọn-gng, Bạch n khỏi, đoạn nhảy m xuống, th tay gn-guốc, vi nắm đui con thủy qui. N vng-vẫy ầm-ầm trốc cả nắm vảy nhưng khng thot khỏi. Mừng-rỡ, Bạch điệu n vo bi, ko xển n về hang.

Bạch bảo người nh lm thịt con c nghn cn; rồi vợ, chồng, anh, em, con chu nhập tiệc, xem n ngon dở thế no. Sướng qu! Thịt n ngọt, bi, mu n tươi ri khiến họ ăn mi m khng hề biết ngn. Chưa đ thm, họ lại mt vi, kỳ, vảy, xương nhai rờu-rợu.

Tối đm đ, họ cảm thấy người kh chịu, bụng ọc-ạch, mnh nng tựa thiu, tim nhảy hồi hộp v lạ-lng thay! Sng ngy họ ngứa miệng, biết ni hết. Họ bắt đầu lừ-nhữ mỏi-m, ghiền thịt con c Ngn, khng lm sao qun được.

Bỏ cả rừng, ni, dẫy-đầy vật-thực, bao nhiu mắt quay nhn ra sng bể. Họ đợi hai ngy, đi gần r ruột, nhưng khng thấy n nổi ln. Thối ch, họ định ko nhau ra về, thnh lnh Bạch nhc thấy con Ngn đang giỡn bng mặt trời lặn ngoi khơi. Bạch gọi Huỳnh, chỉ-chỏ. Huỳnh co gi nhảy phc, bay l-l trn đỉnh sng, đạp lưng con Ngn, cung tay đấm vo hng thật mạnh. Con c đau buốt, hoảng-kinh, lội trối chết vo bi tựa ghe bầu chạy vt.

Đứng trn m, Bạch thm nhểu di, pht động lng tham, vng nhảy đa xuống, tp con Ngn hết phn nửa. Mấy người kia giận, nhưng biết anh đi qu lm hỗn, vng cười xa gh rợn. Họ đnh chia nhau phn nửa cn lại vậy. Ăn xong, họ ko nhau ra về chui vo hang su rn siết.

Từ ấy, họ bắt đầu đin. Họ nng-ny, dữ-tợn, say mu ng, đnh nhau đến nỗi cy ng, đ lăn, huyết hồng trn ngập đất. Cng ăn con Ngn chừng no, họ cng hung-c chừng nấy. Kẻ ăn t cũng đau, kẻ ăn nhiều cũng đau, cho tới kẻ hết được ăn cũng khng trnh khỏi.

Rốt cuộc, người anh cả thắng, bắt mấy em lm ti mọi. Bấy giờ, tnh huynh-đệ đ tuyệt, Bạch chỉ biết c con Ngn. Tm khng ra n, thế no mấy đứa em cũng bị ăn đấm mềm xương, nt thịt. Nhưng dễ g! Bị động, chng khn nhc thấy bng người, lặn mất. Mi rồi chịu hnh-hạ, đi-kht khng thấu, ba người em lần-lượt dắt cả gia-quyến mạnh ai nấy trốn sang nơi khc. Lu rồi, sinh cư lập nghiệp chỗ no, họ chịu ảnh-hưởng phong-thổ, kh-hậu chỗ đ; tiếng ni v tập-tục v thế khc nhau. Họ qun cội-rễ v cứ vi năm, tới ma c Ngn rộ, họ lại pht cuồng-tm, ko nhau xp-chiến long trời lở đất, x con chu trong lộ-lạc vo bi chiến-trường, thy phơi như rạ.

*

* *

Thuở ấy, tại hn Tr-sơn, ở ẩn một đạo-sĩ tu-luyện nghn năm c lẻ, gần thnh chnh quả. Một hm, đang ngồi tham-thiền, bỗng thấy lng xc động. Đếm lng tay, ngi mới r dưới trần loi người đnh nhau trc vẩy trầy vi ...

Thương-hại sinh-linh, đạo-sĩ giao am cho đệ-tử, xch hoa-lam v ba, niệt, ch quyết đơn thn ''tch mnh qua Ty thổ'' giải nạn cho đời.

Đến nơi, đạo-sĩ gặp họ đang tranh-đấu. Ngi mới xen vo trận-mạc ku gọi ha- bnh. Cả thảy đều bỏ binh-kh, lắng nghe, cảm-động. Rồi Ngi được coi như l đấng cứu- thế tối-cao, rảo bước tới bộ-lạc no, thin-hạ đn mừng, chạy theo nườm-nượp. Thu-phục nhn-tm trong nhy mắt, đạo-sĩ mới ra ti chẩn- mạch. Ngi cho rằng căn bệnh pht tại quả tim v Ngi thấy mu bầm đen ứ tại nơi đ. Ngi bn dn một l ph ln đầu mỗi người, cho tr-huệ sng-suốt biết phn-biệt giả chơn. Ngi lại lấy hoa Tm bảo sắc thuốc uống, cho hỏa dục-vọng bớt lừng khiến, họ nhn nhau biết nhau, mến-thương đồng- loại.

Nhưng bệnh vẫn trầm-trệ, nguy-nan. Kẻ vừa mới bớt, lại bị kẻ khng bớt đnh- đập; họ chống trả rồi trở thnh đin cả đm. V chẳng bao lu, tới ma c Ngn, họ dở chứng cũ, họ tn-st nhau mi-mi, đạo-sĩ khuyn can khng nổi. Rồi họ cho đạo-sĩ l lang băm, xuống bo đời họ, họ bắt hnh-hnh Ngi một cch tn-nhẫn.

*

* *

Sau khi đạo-sĩ mất rồi, lu lắm, từ trn Thổ-sơn, một đạo-sĩ khc lại ging thế. Khc hơn ng trước, ngoi những thức ăn dọc đường, Ngi khng mang theo thuốc-men g cả. Tới nơi, Ngi được tiếp-rước rất lạnh-lng v hơn nữa, họ hăm bằm thầy Ngi lm chả, nếu bệnh-căn chẳng tuyệt. Khng do-dự đạo-sĩ nhận lời. Thi th, no gi, no trẻ, no b, no lớn, ở trong hang b ra, bu quanh, đen-nghẹt. Chẩn mạch mọi người xong, đạo-sĩ cười hả-hả thốt :

-Bệnh của cc ngươi gọi l Nhn-bệnh. N pht-nguyn từ dạ-dy, chớ chẳng phải tự con Ngn hay tim hoặc tự đu đu ca>.

Đoạn đạo-sĩ dng-dạc đứng dậy hỏi to :

-Bộ-lạc no xơi nhiều thịt con Ngn nhứt ?

Bạch tht ln :

-Chng ti .

-Tốt. Cn bộ lạc no xơi thịt con Ngn t nhất ?

Ba người kia cng la rập :

-Chng ti .

-Tốt. Vậy hy nghe kỹ lời ta dặn ...

Im phắc, bao nhiu bộ-lạc ngng chờ. Chẫm-ri, đạo-sĩ phn:

-Cc ngươi ra chn ni hi l ''Tỳ'' đem vo đy cho ta .

Giy pht, họ mang về cả đụn. Đạo sĩ vừa v l, vừa giải :

-Ăn nhiều qu, tức cố thực. Cố thực sinh trng thực : cực thn. Dạ dầy nhiệt, hơi nng lừng ln đốt tri tim lm cc ngươi sốt buốt, hết biết nhn-bản l g .

Ngi tiếp :

-Ăn t qua, tức thiếu thực. Thiếu thực sinh thất thực. Thất thực : cực thn. Dạ dy hn, hơi lạnh thấm ln tri tim lm cho cc ngươi pht lnh, toan dnh thịt con Ngn để sưởi, cho nn cc ngươi, bởi lẽ ấy, hết biết nhn-bản l gi. Vậy hy nghe kỹ lời ta dặn :

-Bộ-lạc đầu ăn nhiều, bệnh nặng uống bốn l ''Tỳ'', xơi một phần tư thịt con Ngn; cn ba bộ lạc sau ăn t, bệnh nhẹ, uống mỗi bộ-lạc một phần tư l ''Tỳ'' chia nhau xơi ba phần tư thịt con ngn.

Hồng vụt hỏi :

-Bỏ ăn phứt con Ngn được chăng, thưa Ngi ?

-V-hại, v-hại. Cứ ăn, Ai cần-dng t, ăn t; ai cần-dng nhiều, ăn nhiều, ty ở năng-lực của mỗi người, đừng thừa, đừng thiếu. Như thế, nhn-bệnh sẽ tuyệt.

Ni xong, đạo-sĩ cởi xe đất bay liền v sợ c một đm người tham-vọng hại Ngi như đạo-sĩ nhn-từ thuở nọ .

Từ ấy, c v-số người hết đin; nhưng v l ''Tỳ'' đắng, uống vo vật mnh vật mẩy dữ tợn, thm nỗi m thịt con Ngn, cn một số người khng dm uống nn chưa lai- tỉnh.

*

* *

Một hm, những người lnh bệnh trở thnh tn-đồ củ đạo-sĩ, du-dắt nhau ln Thổ-sơn thăm viếng Ngi. Nhưng kiếm tm tở-mở, họ chẳng thấy Ngi ẩn nơi đu. Sau cng, họ gặp một đống xương tn cốt rụi. Họ chn-cất rất hậu, đoạn ngậm-bgi, trở lộn về .

V từ đ, mỗi năm, đến ma c Ngn rộ nơi đu, họ đồng tm hợp sức chi. Bộ- lạc no dư con Ngn, chia cho bộ-lạc khc thiếu hụt khng như xưa kia tham hưỡng nột mnh . Họ hợp thnh một thế-giới thanh-bnh, cộng-lạc. Dứt nạn giặcgi, người bc-lột người v--thức, tay siết tay, họ ca ht vang rền từ đầu non tới cuối bể. Họ bắt đầu quan- niệm cuộc đời chung : Họ tự tin nơi họ v cũng như đạo-sĩ, sứ-đồ của hạnh-phc trần- gian, họ c sống c chết. Thn-thể họ, v linh-hồn họ, sản-phẩm của gic-quan, sẽ biến thnh ct bụi.

V, khng như một ng yết-ma kia mơ-tưởng viễn-vng, qun lẫn sự đời, đại để cho rằng ''ci đng kể trong việm l khoảng trống'', họ nhn vo thực-tế v nhận thấy chnh ci đng để trong khoảng trống của việm mới l đng kể hơn m thi...