MAI NỞ MIỀN TUYẾT TRẮNG

Vơ Thị Điềm Đạm

 

Oslo, ngày....tháng 1. 1986

Hạnh thương,

Viết thư cho Hạnh khi vừa ăn sáng xong đây.  Hạnh biết món ăn sáng ngày thứ bảy hôm nay của ḿnh là ǵ không?  Phở.  Sang chưa?  Cả tuần, sáng nào cũng một lát bánh ḿ đen, khô khan nhạt chán, trưa nào cũng hai lát bánh ḿ đen chán nhạt khô khan.  Hôm qua nấu nồi phở ḅ, may mắn c̣n được một ít, thế là sáng nay có phở đấy bạn ạ.  Sang lắm đấy!  Cái sang của kẻ độc thân lười biếng, cái sang của kẻ ở tận miền Bắc cực lạnh lẽo chỉ có một vài quán hàng Việt Nam.  Nhưng chuyện ăn sáng không phải là chuyện chính để kể cho Hạnh, chuyện chính là chuyện tối hôm qua.  Ôi cái tối hôm qua sao mà lăng mạng, sao mà êm ấm lạ.  Hiểu rồi chứ?  Chàng C̣ hôn ḿnh Hạnh ơi!  Chàng C̣ tỏ t́nh Hạnh ơi!  Đừng có rắn mắc là ḿnh có hôn chàng hay không nghe chưa.  Chắc có.  Lâu lắm th́ phải.  Cảm giác được bảo bộc trong ṿng tay người... chắc là nguời yêu, đă đến với ḿnh.  Phải không Hạnh, chỉ khi nào ḿnh có cảm giác bé bỏng, cảm giác muốn được chở che trong ṿng tay một người đàn ông th́ người đó mới thật sự đă chiếm phần lớn, phần lớn trái tim ḿnh, th́ người đó mới đáng gọi là người...yêu.  Đáng lắm chứ. 

Chàng đă tỏ t́nh mà lị.  Chàng C̣ tỏ t́nh sau hơn hai tháng vỡn vờ.  Nhà ngươi có nghe rơ không?  Chàng C̣ tỏ t́nh sau hai tháng mờ mờ trắng không ra trắng đen không ra đen làm ta ngẩn ngơ, làm ta tức tối, làm ta học đ̣i lạnh nhạt mà cơi ḷng mềm x́u rưng rưng muốn khóc hoài thôi.  Chàng C̣ tỏ t́nh lăng mạng lắm Hạnh ơi! 

Trưa thứ sáu, chàng gọi điện thoại từ văn pḥng, văn pḥng chàng cách văn pḥng của ta một cầu thang đi xuống, dọc hành lang, qua vài pḥng là tới, vậy mà lười.  Chàng C̣ mời ta lại nhà chàng chiều thứ sáu, chàng đ̣i ta chỉ cho chàng nấu một món ăn Việt Nam.  Mừng lắm!  Nhưng!  Lần đầu tiên chàng mời ḿnh về nhà.  Đàn ông mời ḿnh về nhà, sao mà nghi ngờ quá, lại mời trễ nữa.  Phải cẩn thận với đàn ông Na Uy!  Đàn ông Việt Nam hiền lành cái vụ này hơn, phải không?  Anh chàng C̣ này nghe nói đă cặp bồ, ở chung với một cô bên Nha Y Tế bốn năm, đùng một cái, hai người ră nhau, cô nàng thơ thất, đổi xuống tuốt Stavanger, miền Nam Na Uy.  Chàng không bồ với ai rơ ràng mấy năm trời.  Cho nên anh chàng C̣ này đang được vài cô trong Nha Xă Hội chấm v́ cái độc thân không con không cái vướng bịu, v́ cái chức trưởng pḥng, v́ dáng cao ráo ốm tong như c̣, v́ đôi kính cận che đôi mắt nh́n ai như nheo nheo muốn chọc.

Trưa thứ sáu gọi điện thoại làm cái hẹn cho tối thứ sáu cùng ngày.  Hừm, chắc không có chỗ nào đi chơi cuối tuần đây.  Chàng C̣ này mờ mờ ảo ảo lắm, lúc thực lúc giả, biết đâu mà ṃ.   Mà cũng cái mờ mờ ảo ảo đó đă quyến rủ ta, cũng lối nói chuyện khi trên trời dưới đất làm ta lúc th́ ngẩn ngơ như mới được tán tỉnh lần đầu trong đời thủa mười lăm mười sáu, lúc th́ tức tối thề không bao giờ ngây thơ dễ tin nữa.  Lại thêm cái thói quen điệu hạnh của ta th́ mi biết rơ mà, và bây giờ ta trả thù.  Ta làm bộ tỉnh queo, biểu chàng mười lăm phút nữa gọi lại v́ ta phải coi kỹ sổ hẹn.  Nói láo không có căn.  Chàng biết tẩy ta, nếu có hẹn cuối tuần th́ cần ǵ phải coi sổ, đâu phải họp hành liên tu trong tuần, chàng nói:  "Một tiếng nữa anh gọi lại, cho Hải Nam đủ thời giờ coi kỹ sổ hẹn nghen."  Bị lật tẩy, quê lắm. 

Loay quay công chuyện cuối tuần, thu xếp cho nhỏ Ann-Karine chuồn về sớm đặng dẫn thằng bồ về thăm bố mẹ, nhưng ta vẫn chờ điện thoại.  Im re.  Chờ đến bốn giờ.  Không ai làm việc nhà nước mà làm đến đúng bốn giờ chiều thứ sáu hết.  Ta chờ nhưng ta ĺ, không thèm gọi để nhắc, xuống giá sao!  Mang nỗi ḷng ấm ức, cho ta lên trời rồi dông mất, chắc làm được cái hẹn nào hấp dẫn hơn đây.  Ta hằn học kéo cái nút nhỏ ở ổ khóa để cửa tự động khóa.  Ta lấy chân đá khèo cánh cửa cái rầm.  Ta cúi lục trong giỏ cái ch́a khóa xe.  Ngẫng lên, chàng C̣ đứng đó tự lúc nào, mắt nheo nheo, cười toe.  Giọng nửa đùa nửa cợt: 

- Hải Nam nhiều việc lắm sao? 

Bị bắt quả tang ḿnh ở lại chờ điện thoại của chàng, ḿnh nổi cáo, nói: 

- Tui nhiều việc lắm nên tối nay muốn ở nhà nghỉ ngơi, tui không thích không đi đâu hết.

Trả thù xong, ḷng ḿnh chùng xuống.  Chàng C̣ ĺ lợm:

- Thôi th́ nghỉ ngơi ở nhà Hải Nam vậy.  Anh cũng muốn nghỉ ngơi cuối tuần nữa.  Nghỉ ngơi hai người vui hơn.  Cuối tuần này Hải Nam ở nhà một ḿnh phải không.  Anh vừa gặp Ann-Karine hối hả ra sớm để về quê thăm bố mẹ.  Về nhà Hải Nam, ḿnh đặt tiệm mang thức ăn lại nhà, thoải mái, nghỉ ngơi, khỏi nấu ăn ǵ hết.  Tuần sau Hải Nam dạy cho anh nấu ăn cũng được.

Nhớ đến miếng thịt ḅ bỏ ra hồi sáng, thêm lời chàng hợp lư quá, thêm lời hẹn ḥ tuần sau, quên mất tiêu cơn tức tối, ta nũng nịu:

-Để em nấu món phở mời anh.

Nhà ngươi biết tài nấu ăn của ta chứ ǵ, không mặn th́ lạt, không mềm nhũng th́ khô khan... Vậy mà chiều đó ta dám cả gan trổ tài nấu một nồi phở ḅ tái đăi khách.  Nước lèo là sáu viên bột ngọt nấu phở, giá được thay thế bằng những lát hành tây sống cắt mỏng, có được vài cọng rau quế c̣n sót lại từ hai tuần trước.  Chàng C̣ nhất định ăn luôn mấy lát ớt đỏ tươi chỉ để làm tô phở đủ màu sắc:  Màu trắng đục bánh phở, màu trắng trong mấy khoanh hành, màu hồng thịt ḅ tái, màu xanh lá quế, màu đỏ trái ớt, tất cả nằm ẩn ḿnh dưới lớp nước lèo vàng óng ánh, nóng hổi, khiêu gợi tuyến nước miếng chàng C̣ nuốt ực không dấu diếm.  Chàng làm hai tô liên tiếp với mấy lát ớt đỏ điểm trang, trong khi ta chưa hết tô thứ nhất.  Nh́n mặt chàng đỏ ửng, mồ hôi nhỏ giọt, tội nghiệp, ta nhỏ nhẹ hỏi:  "Ớt cay lắm hở anh?" 

Lời chăm sóc làm chàng ngây ngơ.  Mấy miếng ớt tươi thắm làm mặt chàng đỏ bừng bừng như lần nào bị đứa con gái học cùng lớp đè đầu hôn trong kỳ trại mùa hè trời không tắt nắng.  Mấy miếng ớt cay làm mắt chàng ngây dại, mấy miếng ớt nóng làm tay chàng mềm ấm, với qua bàn, mơn man mu bàn tay ḿnh:  "Ớt cay, ớt xé tim anh.  Ớt nóng, ớt làm ấm ḷng anh.  Ớt cay nóng như t́nh anh ấp ủ lâu nay.  Ớt cay nồng như… như t́nh anh gợn sóng.  Anh yêu em."  Vậy đó!  Lăng mạng không?  Đừng cười hở mười cái răng nghe chưa.  Thôi cười đi, bây giờ viết kể nhà ngươi nghe, ta cũng đang cười thắt bụng đây.  Vậy chớ mà lúc đó ta cảm động ngờ nghệch, theo tay chàng kéo, ta bỏ dưng tô phở, đi ṿng qua bàn, ngồi lên đùi chàng, ṿng tay quanh cổ chàng, nhắm mắt cho chàng hôn, mềm người cho chàng vuốt ve, thu nhỏ trong ṿng tay chàng cứng mạnh.  Lâu lắm!  Tô phở nguội tanh.  Tô phở bỏ dở.  Lăng mạng chưa?  Đáng viết lên tiểu thuyết ba xu chưa?  Cái đầu óc quen phân tích đen trắng của nhà ngươi đừng có bắt đầu phán rằng ớt cay làm chàng say, ớt nóng làm chàng mờ mắt, ớt nồng làm chàng mềm lưỡi, và rồi lại khuyên ta đừng nghe lời kẻ say.  Ta không nghe lời khuyên nhủ ǵ của nhà ngươi hết.  Ta cũng đang say mà...

Chuyện vậy đó.  Ḿnh phải kể cho Hạnh nghe v́ ai đó nói:  Một điều duy nhất được tăng gấp đôi khi ta chia sẻ, đó là niềm vui.  Hi...hi...kể Hạnh nghe để niềm vui này được tăng gấp đôi.  Niềm vui đang phá vỡ ḷng ḿnh, niềm vui đang tràn lan ra ngoài, làm mặt ḿnh nóng...  Thôi chào nghen.  Ḿnh phải sửa soạn đây, chàng C̣ hẹn trưa nay lại đón ḿnh  đi mua ski đặng ngày mai rủ nhau ra Sognsvann tập ḿnh đi ski.

Hẹn thư sau Hạnh ơi!

Bạn hiền "Hay Nằm" ( Đó là giọng chàng C̣ gọi tên ta)

 

Oslo, ngày... tháng 1. 1986

Hạnh thương,

Hôm chủ nhật tuyết không rơi, nhưng lớp tuyết từ trước đong cứng, lớp tuyết từ trước c̣n ḍn rụp.  Cả mặt đất như có một lớp nước đá dầy làm phong, ẩn lót phía dưới làm bẫy cho những kẻ ngoại quốc học đ̣i đi ski ở miền tuyết phủ bốn tháng một năm này.  Lớp tuyết đóng băng làm khổ sở kẻ mới tập đi ski.  Đến giờ này mông ḿnh c̣n ê ẩm, hai đầu gối bầm tím, hai ḷng bàn tay, chỗ gần ngón tay cái và cườm tay c̣n xanh bầm.  Ở cái tuổi hai mươi chín mới bắt đầu tập đi ski, cả một việc làm táo tợn!  Người Na Uy thường kiêu hănh nói là:  "Người Na Uy đă mang đôi ski khi vừa ra khỏi bụng mẹ"  C̣n ḿnh, hai mươi chín năm sau thiên hạ, tay chân cứng nhắc, không một thế thăng bằng nằm ḷng, không một cử động đúng cách như ḍng sữa mẹ được mớm từ tuổi thơ... Vậy mà ḿnh hăng say, ḿnh hớn hở tập tành. 

Cánh tay chàng đỡ, môi chàng hôn phớt an ủi,  ánh mắt chàng âu yếm khuyến khích, lời chàng nhắc nhở ngọt ngào, tiếng cười tan vỡ trong nhau, vang rộn cả khu rừng thông, làm sao mà ḿnh không hăng say cho được.  Trời ơi!  Hạnh không thể nào tưởng tượng  cái khó khăn khi đứng được cả hai chân trên đôi ski.  Chàng C̣ vừa thả tay ra, bịch, mông đè làm mặt đất nghẹn thở.  Tay chàng đỡ, gượng đứng dậy, bịch.  Tay chưa kịp chống cây... cây ǵ đây ta, tiếng Việt ḿnh không có từ này, tiếng Na Uy gọi là stav, thôi ḿnh gọi là cây stav đi nghen, bịch.  Chàng C̣ phải tháo ski ra để dễ d́u ḿnh.  Hai tay chàng  giữ người ḿnh, nương nhẹ cho ḿnh đẩy một chân tới trước.  Một tay chống cây stav để lấy đà và cũng để giữ thăng bằng, đẩy chân thứ hai.  Cứ thế, đi hơi vững, chàng thả tay nhè nhẹ ra, bịch.  Lần này té nặng v́ ta ỷ y, ê mông.  Đứng dậy, tiếp tục, hai tay chàng đỡ, chân đẩy tới, tay chống tới, ra đến nơi tương đối rộng răi, chàng thả tay ra.  Ḿnh đứng vững, hai tay chống giữ thế thăng bằng, chờ chàng chạy ngược lại, mang ski vô.  Bắt đầu đi. 

Nói là đi ski, thật ra không đúng lắm, phải gọi là đẩy lết th́ hợp lư hơn.  V́ khi đi ski, một chân lết, một chân đẩy, một tay chống vừa lấy đà vừa giữ thăng bằng (chuyện giữ thăng bằng chỉ có những người mới tập đi như ta mới quan trọng thôi) Không ai bước đi th́nh thịch đâu.  Hai chân tốt nhất là đừng dở bản ski ra khỏi mặt đất, vừa không phải dùng sức nhiều, vừa đi nhanh và cũng vừa đừng để mặt dưới bản ski tiếp xúc với không khí.  Ski phải luôn luôn tiếp xúc trực tiếp với mặt tuyết để giữ độ lạnh điều ḥa, nếu không th́ ski dễ bị khí lạnh bám, ski không c̣n trơn tru nữa, khó đi, dễ té.

Tuyệt vời Hạnh ơi!  Một ngày đổ cũng hết hai lít mồ hôi, té cở hai ba chục lần, té đủ kiểu.  Té quỵ đầu gối.  Té bầm mông.  Té chống hai tay tím xanh.  Té dập mặt khi làm le thả dốc theo chàng.  Té quẹo gị khi nghiêng người vừa bẻ cua vừa xuống dốc.  Ngồi trên băng ghế tuyết do chàng h́ hục đào, đắp.  Dựa vai chàng, ngữa mặt hưởng nắng tháng ba chói chang, hai tay ấp ly ca cao nóng, hạnh phúc đă đến với ḿnh, Hạnh ạ!  Ḿnh đi một thân một ḿnh c̣n té lên té xuống.  C̣n chàng, trên lưng chàng là cái ba lô chứa hai tấm lót ngồi cho ấm mông, b́nh cà phê cho chàng, b́nh ca cao nóng cho ḿnh (V́ chàng biết ḿnh không thích cà phê từ cái hôm  "seminar cuối tuần" do Nha Xă Hội tổ chức cho các xếp lớn xếp nhỏ vừa hội họp vừa ăn chơi phá tiền nhà nước vào cuối tháng mười một năm rồi, ông xếp của ḿnh bịnh, ḿnh phải đi thế.  Nhớ không, ḿnh đă kể rồi mà!), hai gói bánh ḿ, hai trái cam, phong chocolate.  Thêm vào đó là một cái xuổng nhà binh để đào tuyết, xúc tuyết đắp thành một cái ghế-sô-pha-tuyết vừa đủ cho hai người, có dựa lưng, có chỗ thả chân.  Hơi chàng nóng phả trên tóc ḿnh, giọng chàng âu yếm hỏi:

- Em thích không?

- Ưm.

- Chủ nhật tuần tới ḿnh đi nữa nghen.  Chủ nhật tuần tới.  Chủ nhật tuần tới, tới, tới... nữa nghen.

Vậy đó, t́nh yêu lên ngôi.

Chúc hai ông bà vui nhiều.  Thư tới nhớ kể nhiều nhiều về cô Út của d́ Hải Nam.

 

Oslo, ngày...tháng 3. 1986

Hạnh thương,

Hạnh hỏi: "Với chàng C̣, có thể gọi đó là mối t́nh lớn chưa?"  Ḿnh không biết thế nào để gọi là "mối t́nh lớn".  Theo ḿnh nghĩ, để đánh giá to lớn của một mối t́nh, ḿnh phải để thời gian trả lời, và có lẽ để khi ḿnh mất nó th́ ḿnh mới hiểu được giá trị của nó.

Nếu xét cho cùng th́ h́nh như ḿnh chưa có một mối t́nh nào để đáng gọi t́nh yêu thật sự.  Ngày xưa, khi c̣n ở Việt Nam, khi anh chàng Phi bỏ ḿnh để theo ăn ở lén lút (Tại sao phải lén lút nếu có ư định bỏ ḿnh?) một thời gian ngắn với cô Thảo cùng sở, cái đau không đủ dày nát tim ḿnh, không đủ làm ḿnh thành kẻ thất t́nh.  Ḿnh đau v́ tự ái.  Ḿnh đau v́ Phi đi trước ḿnh.  Hai năm "cặp" với Phi, ḿnh luôn luôn mang "mặc cảm" tạm bợ, qua ngày.  Nhan sắc trên trung b́nh, đường kiến thức so với Phi, ḿnh tự thấy đôi lúc ḿnh phải dấu kềm lại để tự lừa dối.  Và cái nh́n của bè bạn cùng khóa, về cái tin "Hải Nam cặp với Phi", làm ḿnh luôn luôn dơi mắt t́m kiếm một đối tượng khác, một đối tượng "đủ bản lảnh" để ḿnh có được cái cảm giác nhỏ bé, muốn dựa vào mà đi tới, muốn t́m sự bảo bọc.   Sau này, ḿnh nghĩ, có lẽ Phi cũng mang một tâm trạng như ḿnh, nhưng ngược chiều.  Phi cũng t́m kiếm một đối tượng "dễ thở" hơn, để là người chở che, để là bờ vai dựa cho người yêu.  Phi thành công trước.  Như vậy đó có phải chỉ là một tṛ đùa mà Phi đă sớm nhận ra?  Khi nghe một người bạn nói bóng nói gió rằng đứa con Thảo đang cưa mang một thân một ḿnh là của Phi, ḿnh hiểu Phi nhiều hơn.  V́ với ḿnh, có lẽ không bao giờ Phi "dám chơi qua đường" kiểu đó.  Ḿnh kiêu hănh khi bị bỏ rơi, như thế có gọi là một mối t́nh thực sự không? 

Đến khi qua Na Uy, ḿnh miệt mài trên đường học vấn, ḿnh tận tâm với chức vụ mà ḿnh rất hài ḷng, ḿnh học hỏi không ngừng... Và những mối t́nh vụn vặt không đủ sức kết thành một câu chuyện, không làm dịu được nỗi cô đơn dày ṿ trong những cuối tuần nằm nhà đọc sách.  Ḿnh vẫn măi dơi t́m một t́nh yêu thực sự trong đời.  Chờ một giải đáp t́nh cờ cho định mệnh v́ Hạnh vẫn thường khuyên ḿnh t́nh yêu là số phận, là định mệnh cả.  Chợt đến, chợt đi.  Nếu ngày đó xếp của ḿnh không bị bịnh th́ ḿnh và chàng C̣ đâu có dịp gặp nhau dầu làm chung một nha.  Nha Xă Hội ở Oslo có hơn ba trăm nhân viên, tiếp xúc nhiều với các nha khác, mỗi phần ngành một công việc.  Làm ở đây hai năm, dự hai tiệc Giáng Sinh, thế mà anh chàng C̣ có khi nào để ư đến ḿnh đâu.  Nếu không có buổi ăn trưa ở cái lần seminar cuối tuần đó, t́nh cờ chàng C̣ xếp hàng lấy thức ăn phía sau ḿnh, ra tay anh hùng, huớng dẫn, giải thích từng món ăn.  Và chàng C̣ rắp tâm đeo đuổi ḿnh từ đó, kiểu đeo đuổi lạ lùng làm ḿnh nhức đầu, làm ḿnh bận tâm, làm ḿnh tức giận, làm ḿnh mơ mộng.  Để bây giờ, trả lời Hạnh, ḿnh muốn nói là: "Với chàng C̣, t́nh yêu đă đến.  Ngập tràn!"

Vậy đó Hạnh ạ!

Bạn hiền Hải Nam

 

Oslo, ngày....tháng 4. 1986

Hạnh thương,

Người Na Uy cũng như người Bắc Âu trẻ con lắm.  Những ngày lễ Phục Sinh là khoảng thời gian thiên hạ đua nhau lên núi phơi nắng.  Phơi nắng cái mặt thôi nghen, v́ trời c̣n lạnh, cũng c̣n phải mặc đủ "thủ tục" quần áo mùa đông, che kín từ đầu đến chân, chỉ chừa gương mặt.  Càng lên núi cao, cái nắng càng gay gắt, đốt từng tế bào, len sâu vào từng mạch máu li ti trên gương mặt thiếu sinh tố D suốt bốn tháng nay.  Cái hănh diện trẻ con ḿnh muốn nói ở đây là gương mặt nâu đỏ rạm nắng, ngoại trừ vùng mắt v́ đôi kính mát không ăn nắng được.  Mang gương mặt rám đỏ này trở về thành phố, trong sở làm ngày đầu tiên, nh́n nhau, so sánh, khen màu nâu đỏ trên mặt bạn đồng nghiệp, để được khen lại, để hănh diện kể cho nhau nghe những ngày trên núi của ḿnh.  Đi nghỉ mát trên miền núi cao trong những ngày lễ Phục Sinh là ước mơ của hầu hết người Na Uy.  Khi một người nào lên miền núi cao để nghỉ Phục Sinh th́ hoặc là có nhà nghỉ mát trên núi, hoặc phải đặt pḥng khách sạn ít nhất phải là sáu tháng trước.  Sau lễ Phục Sinh,  trở về thành phố với gương mặt nâu đỏ là một bằng chứng cho sự tiền dư bạc rộng của ḿnh.  Trẻ con là ở đó. 

Lễ Phục Sinh năm nào, chàng C̣ cũng lên tận miền núi  Jotunheimen, chạy xe sáu tiếng đồng hồ từ Oslo.  Không phải chàng C̣ tiền dư bạc rộng lắm đâu, mà đó chỉ là một thói quen không biết có từ bao giờ (Chắc từ hồi c̣n sống chung với cô nàng Thea.  Ḿnh không thèm hỏi.)   Và cũng như đa số, pḥng khách sạn được dành từ năm này sang năm khác, khách hàng kỳ cựu không cần đặt trước, mỗi năm chỉ cần nhận được giấy báo số pḥng, như để nhắc nhở.

Hai đôi ski trên mui xe, đồ đạt được xếp sẵn trong xe từ tối thứ ba để trưa thứ tư, bỏ ăn trưa, tụi này lo dông khỏi Oslo trước, hy vọng không bị kẹt xe.  Chỉ hy vọng thôi.  V́ năm nào cũng như năm nào, nhiều người cũng "khôn" như chàng C̣.  Vừa ra khỏi  Oslo, vào đường quốc lộ E 6, đoàn xe đă phải giảm tốc độ từ chin mươi kilomet một giờ xuống sáu mươi kilomet một giờ, và cứ vận tốc ấy mà chạy suốt.  Rời quốc lộ E 6 ở Ottadal, dọc theo thung lũng Ottadal, theo hướng Fossbergom.  Đến Fossbergom, đường bị cắt v́ tuyết quá nhiều, phải đậu xe ở đây.  Xe snow-scooter  của khách sạn đậu chờ đón khách.  Khách sạn Fossheim nằm trên một sườn núi với độ cao  gần một ngàn mét. 

Cũng như hầu hết các khách sạn trên núi, Fosskeim hotel gồm một khu nhà chính ba tầng lầu, vài khu nhà nằm bên hông.  Màu gỗ nâu cũ phía ngoài trái ngược hẳn cái không khí ấm cúng gia đ́nh đem đến cho du khách ngay khi vừa bước chân vào pḥng tiếp tân.  Tất cả bàn ghế, sô pha, vật dụng trang hoàng của toàn khách sạn đều mang dấu tích thời xưa cũ của miền Lom.  Ngay cả những bức tranh treo tường.  Cái không khí ấm cúng gia đ́nh của toàn khách sạn được chăm chút từng li từng tí, từ những ngọn bạch lạp lung linh khắp nơi không bao giờ tắt, đến mùi gỗ thơm phảng phất đâu đây, ḥa lẫn với mùi cà phê thoang thoảng nguyện theo hơi ấm từ các ḷ sưởi củi... Mọi sự trang hoàng không có chút t́nh cờ.   Đầu tháng tư, nắng ngày khá dài nên khi tụi này đến khách sạn bảy giờ chiều mà trời vẫn c̣n nắng.  Chín giờ, cơm chiều xong th́ trời cũng vừa  sụp tối, nhưng không tối hẳn v́ tuyết trắng phủ quanh bốn phía và ánh sáng mặt trời chưa chịu đi xa.

Đi ski ở miền núi cao dễ hơn miền rừng thấp ngoại ô Oslo nhiều lắm Hạnh ạ.  Rừng ở ngoại ô Oslo cây cối nhiều, dốc cong quẹo liên tục, phải tránh né người đi trước đi sau.  Cũng tuyết phủ trắng ngập nhưng lớp tuyết ở miền đồng bằng mỏng hơn, bị xe ủi nhiều nên nền cứng hơn và dĩ nhiên khó đi hơn, té đau hơn.  Trên miền núi cao, tuyết dầy ba, bốn tấc, mịn nhẹ, cây cối thưa thớt, đường dốc thoai thoải, ṿng cua bao rộng, thật lư tưởng cho những ai vừa tập đi ski.  Cả cánh đồng thênh thang tuyết trắng nuột, cứ theo dấu ṃn mà đi, nhắm mắt mà đi.  Cho nên té cũng êm lắm lắm.

Hai cây ski nương theo dấu ṃn do xe ủi tuyết mở đường.  Lộ tŕnh thông thường nhất là đường lên dốc, lên dốc hoài thôi.  Nh́n phía trước là một đỉnh đồi, tưởng đâu tới đó là đi xuống.  Không.  Ngọn đồi này tiếp theo ngọn đồn kia.  Tiếp theo, tiếp theo.  Đi lên.  Đi lên.  Không bao giờ hết.  Cho đến khi nào mệt th́ t́m đường quay xuống.  Mà chàng C̣ th́ ít mệt lắm.  Thấy chàng cứ dừng lại chờ hoài, không muốn chàng mất thú, ḿnh biểu: "Cứ đi trước đi, chừng nào muốn một miếng chocolate th́ đứng lại chờ."  Cái thú để đầu óc lang thang theo bước chân ski giữa núi tuyết mênh mông trắng xóa, có khi đi cả tiếng đồng hồ cũng không gặp người nào khác, cảm tưởng như ḿnh làm chủ cả khung trời long lanh trắng mướt này... tuyệt vời lắm Hạnh ơi! 

Bầu trời trong thanh.  Nắng ấm làm rám má.  Không khí trong sạch.  Đường cử bộ cứ thong dong mà đi, đi lên, cong lưng đi lên.  Mồ hôi ướt áo, chọn một đỉnh núi có nắng ngập bốn phía, ngừng nghỉ và ăn trưa.  Với cái xuổng bao giờ cũng nằm trong ba lô, chàng C̣ đào, xúc, trải tấm đệm mỏng, làm thành một sô-pha-tuyết vừa đủ hai chỗ ngồi.  Ly ca cao nóng, gói bánh ḿ nguội, trái cam ngọt thanh, thỏi chocolade đậm đà, dựa vai người t́nh t́m hơi ấm, có ǵ tuyệt hơn nữa không hở Hạnh.

Hồi năy đi lên, lên hoài, cho nên bây giờ là đổ dốc về hướng khách sạn, đổ dốc hoài thôi.  Coi vậy mà cũng tâm lư lắm.  Ṿng lên c̣n hăng hái th́ cho lên dốc, ṿng về mệt mơi th́ cứ việc thả dốc t́m đường về.  Nhưng thả dốc cũng có nhiều loại thả dốc.  Ḿnh là dân mới tập đi ski, đâu dám thả từ đỉnh núi, ào ào, nhúng đầu gối, vẹo ḿnh, bụi tuyết tung bay theo bước chân như chàng C̣, như thường thấy trong phim.  Với ḿnh, xuống dốc kiểu đó th́ chỉ có việc vô nhà thương, nằm gát cẳng bột, đọc tiểu thuyết vài tháng.  Ḿnh t́m con đường sống vui sống khỏe.  Ḿnh xuống dốc theo h́nh Z và Z và Z...  để giảm độ dốc.

Hẹn với chàng ở một điểm dưới chân núi, thế là đường anh anh đi, cho thỏa mộng giang hồ bay bướm với nàng tuyết.  C̣n tui, đường tui tui đi, lượn theo triền núi, xuống chéo vừa phải, lượn ngang lần nữa, xuống chéo từ từ, chỗ nào dốc quá, không thắng kịp th́ cứ việc cho cái mông ngồi ịch xuống, bảo đảm nhất.  Ḷng lo lo không biết ḿnh có thả xuống có đúng điểm hẹn hay không, lạc đường th́ khổ.  Chàng C̣ cũng lo, nên lần nào cũng đứng dưới ngóng cổ chờ bóng nàng với cái áo khoát màu đỏ xậm lộ diện là chàng nhắm điểm đổ bộ, tới đó đứng đợi.  Câu hỏi đầu tiên của chàng bao giờ cũng là:

-  Em té mấy lần?

Tức chưa?  Vô duyên chưa?  Coi thường ḿnh quá mà.  Sẽ t́m cách trả thù.

Hẹn thư sau Hạnh nhá.

Bạn hiền Hải Nam

 

Oslo, .... tháng 4. 1986

Hạnh thương,

Tối hôm sắp xếp đồ đạc để sáng mai trở về Oslo sớm.  Nh́n chàng tự xếp quần áo vô vali, dồn cục quần, cục áo, cục vớ... mới mấy cái là đă đầy.  Chướng mắt quá, ḿnh biểu:

- Để em xếp cho.

Thế là gọn gàn đâu ra đó.  Quay nh́n chàng, định khoe cái khéo xếp của ḿnh, ánh mắt chàng lạ quá.  Chàng đưa tay đón  ḿnh vào ḷng chàng đang ngồi trong ghế bành rộng, hỏi tỉnh queo:

- Em về ở với anh luôn nghen.

- Đâu được.

Miệng ḿnh trả lời như đă thoa sẳn dầu mỡ.

- Sao không được?

- Anh quên em là người Việt Nam sao?

- Ơ, th́ có ǵ khác nhau đâu.

- Nhiều lắm.  Con gái Việt Nam không ai về ở chung với người đàn ông mà chưa cưới hỏi.

- Vậy th́ ḿnh làm đám cưới.  Em muốn chừng nào?

Hạnh coi, vậy đó!  Tỏ t́nh lẹ như chớp, xin cưới nhanh như nhoáng, làm như không được trái táo th́ với bẻ trái lê vậy.  Ai sui khiến ḿnh "khôn ngoan" "sáng suốt" lạ lùng, không biết học ở đâu, không hề dự tính trước, ḿnh ra điều kiện liền:

- Em muốn có con, ít nhất hai đứa.

- Anh cũng muốn.

- Em không muốn con rửa tội ở nhà thờ.  Em đạo Phật.

- Anh đă xin ra khỏi nhà thờ từ hồi anh hai mươi tuổi.

- Anh phải viết thư về xin phép Ba Má em.

- Dễ thôi.  Em kể tánh bà dễ chịu đơn giản, tính ông phóng khoáng lắm phải không?

- Chắc chắc Ba Má bằng ḷng, nhưng ḿnh phải làm đúng cách.  Em muốn tiếp tục đi làm.

 - Chớ em ở nhà làm ǵ?  Hồi năy giờ em đặt điều kiện, bây giờ tới phiên anh.  Anh muốn các con của ḿnh sẽ học nói tiếng Việt.  Em phải hứa, trách nhiệm của em.

- Ôi, chàng C̣ của em dễ thương lắm.  Tháng sau ḿnh làm đám cưới nghen anh.

Hạnh sợ ḿnh chưa?  Hết hồn chưa?  Mới quen nhau hơn ba tháng là đám cưới liền.  Tụi này không phải làm đám cưới "chạy" đâu nhá.  Bảo đảm.  Bạn hiền Hải Nam không khù khờ như mấy cô mới lớn đâu.  Lắc đầu hả?  Đừng đem chuyện t́nh bốn năm của Hạnh ra mà nhắc ḿnh nhé.  Thôi, hăy cầu chúc cho ḿnh t́m được hạnh phúc tuyệt vời như khung trời tuyết trắng dưới nắng xuân ấm làm rám má hồng xinh. 

Cứ nằm nhà, chờ thiệp cưới của tụi này nhá.  Lần này là hai ông bà khăn gói, dẫn theo mấy nhóc qua Na Uy ăn cưới và hưởng những ngày nắng ngập tràn từ bốn giờ sáng cho đến mười giờ khuya.  Nắng kiểu đó là nắng ở miền nam Na Uy.  C̣n muốn có hai tháng mặt trời không bao giờ lặn th́ phải lên miền bắc.  Mùa hè, càng lên miền bắc, nắng ngày càng dài.  Và ngược lại, muốn sống trong tối tăm, mặt trời không bao giờ lặn trong hai tháng th́ cũng lên miền Bắc.  Mùa đông, càng lên miền bắc th́ đêm tối càng dài.  Người Mỹ lúc này hay chọn Na Uy là nơi nghỉ mát v́ toàn Na Uy c̣n nhiều nét thiên nhiên mang dại.  Đất rộng người thưa mà!  Bảo đảm ông bà mê phong cảnh vừa hùng vĩ vừa thơ mộng của xứ Viking này.

Bạn hiền Hải Nam

 

Thu 2005