BUỔI TRƯA QUÊ

Dư Thị Dim Bun

 

Trên  đường mòn trở về thăm chốn cũ

Trời tháng Giêng, trong nắng ngát hương xuân

Cỏ nội, hoa đồng, màu sắc tưng bừng

Bèo cánh nhỏ bập bềnh trôi theo sóng

 

Vườn nhà ai mận hồng đào chín mọng

Cây sầu riêng hoa trắng rọi ao sâu

Khóm xương rồng gai sắc lấn chòm ngâu

Bên vàm rạch, ngỗng rỉa lông phơi nắng

 

Vịt đập cánh, nước đầm vung bọt trắng

Cá lìm kìm, mang rỗ lặn ra xa

Chim chìa vôi ríu rít lượn quanh nhà

Cau đuôi phụng, bẹ mo già nắng xạm

 

Bầy heo con lấn chen giành ăn cám

Chú mèo mun nằm cạnh đống rơm vàng

Trời ban mai, nắng ấm đẹp thôn trang

Thắp rực rỡ trên ngọn xoài, nhánh ổi

 

Đồng ruộng sâu, hây hây cơn gíó thổi

Càng về trưa gay gắt nắng chang chang

Cuối xóm xa văng vẳng giọng khàn khàn

Bà ru cháu, lời ca buồn dịu vợi...

 

Nông phu tạm dừng nghỉ ngơi giữa buổi

Dưới trâm bầu xanh hay bóng liếp dừa

Cô gái quê gánh đến thức ăn trưa

Cơm nếp dẻo, cá kho tương nồng mặn

 

Thôn nữ quần vo, chân bùn rám nắng

Nón bung vành, khăn sọc, áo sờn vai

Má ửng hồng, mồ hôi trán nhỏ dài

Cười rạng rỡ làm ai quên nóng bức

 

Nước trà huế tỏa khói thơm phưng phức

Bữa ăn xong, nàng quảy gánh ra về

Chàng say tình cất giọng hát đê mê

Câu Vọng Cổ ngọt ý tình, tiết điệu

 

Buổi trưa cũ, sáng trưng thời niên thiếu

Và bây giờ đã ngăn cách đôi nơi

Lệ xót xa thấm mặn nửa cuộc đời

Một chút thôi! Cả khung trời kỷ niệm...