Hương rừng

Sơn Nam

 

Sống ở rừng U Minh Hạ từ lu rồi m Hong Mai hy cn c cảm gic như lạc loi tận đu đu, bước chn đi khng vướng đất. V nng như cnh bo ry đy mai đ th khng đng lắm : c lẽ nng như đo hoa sen, gần bn m chẳng hi tanh mi bn. Nhưng loại hoa sen thng tục qu, lại thường lọt vo tay phm ! ằng ny, bẩm sinh nng thuộc về một phẩm chất thanh cao hơn.

- Tằng tổ nh ta vốn họ Trần, nhờ dy cng ph cha từ Thuận Ho đến đy nn được cải ra họ Nguyễn, Nin mỗ, ngoạt mỗ, qun Ty Sơn đến mi tận chốn rừng gi ny, cha Nguyễn đnh ra khơi tm nơi cứu viện. Thảm hại thay ! Tằng tổ nh ta tuổi gi, nhuốm bịnh khng vượt biển hộ gi được, đnh cam lỗi đạo qun thần, giả dạng l dn, nương nu nơi chốn thanh lm u cốc. Người được phong đến chức ngự y. Gia phổ ghi chp rnh rnh, ni xứ ny, chỉ dng họ ta l c gia phổ, đ con.

Cha của nng thường nhắc nhở như vậy.

- L quan ngự y, cớ sao tằng tổ ta khng tự chữa bịnh được. Hẳng l bệnh nan y ! thưa cha...

Bao lần nng ướm hỏi như vậy nhưng khng dm. "Thuộc dng hong phi nhưng sao triều đnh khng ch tới m ban cho cht bổng lộc ?". l nỗi thắc mắc triền min của nng khi thấy cha gi chuốt tre đan giỏ m độ nhựt hoặc ngồi bung cn cu bn bờ trc, giữa trăm bầy muỗi rừng.

Thỉnh thoảng, cha nng ni khẽ như thanh minh, tự an ủi :

- Hong đế đang tức vị thuộc dng ngụy, do tn tro dựng ln. Giọt mu hng anh của tin vương ny đ bị lưu đy nơi hải đảo Bn Bon, bặt tăm nhn c. Nhận chức hương gio trong ban hội tề lng Khnh Lm sở tại, chẳng qua l cha muốn bưng bt dư luận. Bổng lộc của tn tro, cha no mng, chỉ nguyện lm bạn bầu với cy cỏ, gi trăng.

Ngy ngy lớn khn, Hong Mai cng yn tm tin tưởng nơi dng mu qu phi của mnh. Cội hong mai cổ thụ trước sn, h chẳng l một bằng cớ ? Bao năm rồi, n vẫn bền gan khoe sắc khi gi Tết thổi về ; vng U Minh ny mấy ai biết thưởng thức giống hoa vương giả lạc loi ! Bản Nam Bnh ro rắt trong ruột cy đn thập lục chỉ để ring cho nng thng cảm đ thi... Nhưng cơ trời khng ai ngờ được, trnh được. My đẹp của đỉnh Ngự cn c khi tan, nước yn lnh của dng Hương thường bị gợn những ln sng nhỏ. Năm ngoi, năm kia, khi vừa qu tuổi trăng trn, một buổi chợt soi mặt vo lu nước mưa, nng bắt gặp ci mu trắng trong leo lẻo của dn da mnh. Miệng chm chm hm tiếu, nng vuốt mớ tc đen huyền ; bn tay ng đặt trn m đỏ hy hy, mơn man chuyền suối tc về trn sau lưng gầy. Nhưng... lạ ka ! Hng chục sợi tc thi nhau tun xuống.

Gi nhẹ thoảng qua ; chn tc lấm tấm đung đưa, vướng bận chưa chịu bay đi như cn than van niềm biệt ly v cớ. Nng cau my trở vo phng, cầm lược chải kỹ. Nng toan r ln. Lược đa đến đu l tc rụng đến đ như l a trn cnh đến độ gi trở ma. Nng e thẹn. Nng giận dỗi.

Thn phụ nng - ng hương gio - chạy tới. Nng soi gương, khng day lại rồi trả lời về tiếng r khi ny :

- Khng g lạ đu, thưa cha.

ng hương gio đ hiểu nguồn cơn. Mớ tc rối nằm cuộng đống trn bn khiến ng xc cảm, khng che giấu được cơn buồn. Chiếc gương mờ soi đi m ửng của Hong Mai, mu ửng đỏ lạ thường, khng biến đổi dầu khi nng sợ hi.

- Từ hồi tấm b, ln da của Hong Mai mịn qu, bng qu. Trăm sự đều do đ m ra...

ng thở di, cũng như ng đ thở di hồi mấy năm trước, tuy gi bấc về khng lạnh lắm nhưng Hong Mai đi đốt lửa để sưởi rồi dẫm chn ln than hồng m cưi. m đến, ng nghe tiếng rn khe khẽ. Ngỡ l con gi nhuốm bịnh, ng đến gọi cửa đi ba lần. Hong Mai nằm đ, tỉnh m như say, hơi thở hổn hển, đi mắt p vo chiếc gối mềm như trốn trnh mấy sợi tơ trăng bung xuống từng hồi, khi gi rạt ro khẽ rung lm hở ra mấy m l che trn đầu vch.

Bịnh của nng, ng don được, ngặt khng muốn ni r tn ra : bịnh nan y - bịnh ci. ng chỉ khuyn con gi năng đi duốc v ở rừng ny... "phong" nhiều lắm. Quyển gia phổ ngủ từ lu đời dưới lớp bụi trn bn thờ được vời xuống. Lật ra knh cẩn dưới nh nến bạch lạp. Hơn trăm năm qua, kiếng họ Nguyễn chưa ai nhiễm chứng ấy, r rng khng phải bịnh di truyền. ng suy luận :

- C thể nh mnh đắp nền trn ngi mộ xưa của ai. V tự ngy xưa, ai dm, chối rằng khu rừng ny khng l bi sa trường m người thắng kẻ bại đều lẫn lộn trong đống xương V ịnh đ ha ra ct bụi :

Trang phụ lục thứ su của quyển gia phổ thứ nhứt cn thố lộ vi chi tiết kh hiểu, viết bằng chữ nm :

"ến Ngạc Ngư m tức ầm Sầu, Ao Sấu, hơi sương lạnh buốt, chướng kh xy thnh. Khch hỏi : loại Ngạc Ngư (c sấu), từ đu lạc vo đầm ? Kẻ thổ dn thưa : khng ai r. Chng đến đy như n ngữ nẻo đường qua trung quỉ. Nơi ấy, mun nghn ma qui như ẩn, như hiện. Lại c loi ong dị thường năng về lm ổ ; loại ong ny lưng nhuộm ngũ sắc, vượt thin l để hi nhụy trăm hoa đem về luyện Ngọc. Người phm chưa ai đến gần được.

Chng khng sợ khi, hửi nhằm hơi kim kh trược l chng o ra như ging tố giết cho kỳ được kẻ ngạo mạn. Quan ngư y họ Trần biết được tin ấy bn sai qun sĩ by mưu kế hng cướp ổ ong nọ, đoạt loại Ngọc thin nhin hiếm c đem về luyện thuốc trường sinh..."

Tư Lập, tay thanh nin kht tiếng về nghề ăn ong ở xm Cn Go được ng hương gio mời về nh, by rượu thịt thết đi, đối xử như thượng khch.

Trang gia phổ lại giở ra, đọc nho nhỏ vừa đủ cho Tư Lập nghe. Tư Lập gật đầu.

Trong rừng gi ny, bn kia Ao Sấu, thỉnh thoảng loi ong ngũ sắc ấy trở về. Ban đầu ch Tư dng con dao xương nai m cạo lấy mật nhưng khng hiệu quả. Lần sau, ch mi miếng xương người, dẹp như cy dao, theo muốn của ng hương gio. Ngọc ong đ lấy được, đem về. Ch bn tn bn nghi v thấy "ngọc" chỉ l mớ nhụy bng quến lại thnh k m loi ong dự trữ bn gc ổ. Từ đấy, ng hương gio mời Tư Lập ở lun trong nh cho c bạn. Ngy đm, ng chong hng chục ngọn nến bạch lạp chung quanh mớ "ngọc" để luyện, hy vọng rằng khi đng một ngn ngy n sẽ trị được bịnh nan y của Hong Mai. Tư Lập như khng ch đến điều v l đ, cứ ra vo nhn trộm hnh dng giai nhn rồi nằm trằn trọc... mi đến một đm nọ, lc đứng ngắm thẫn thờ cội mai gi trước sn, ch nghe hơi thở no ấm nồng, nhồn nhột sau gy :

- Anh Tư ở đy vui chớ ? Ny giờ em khng dm hỏi.

Ch nhn kỹ : khng phải l dạng hồ ly tinh tru cợt, chnh l Hong Mai c gi con ng hương gio m bấy lu nay ch trộm nhớ thầm thương.

Nng ni tiếp :

- Cha của em dặn em gọi bằng anh. v đừng lm g anh buồn.

Ch hiểu . " t ra bấy lu nay ng hương gio thương mnh". Ch đnh bạo tm bn tay nng. Nng lắc đầu :

- Em hơi mệt, như vậy...

Rồi nng nng tay o ln, thứ tay o lỏng thỏng qu rộng qu di :

- Anh nắm ci cho tay o ny, em cũng đủ vui rồi.

Cảm động lm sao ! Ngạc nhin lm sao ! Một mi hi hm từ trong tay o bay ra. Khi nu ci cho tay o của người đẹp. Tư Lập thấy r rng bn trong : ngn tay của nng rụng mất hồi no, chỉ c năm cuộn vải nhỏ vấn kho lo thay thế.

Hm sau, ch viện cớ ra đi lc ma bng trm nở trắng rực. Ch khng thm lm nghề ăn ong nữa. Hng trăm tấm ko bằng cy mun, ch giao lại cho ng hương gio. Ch về ở Long Xuyn. Nhưng hương rừng c ma lực quyến rũ. Lc mới đến th vui. Ở lu lại sanh buồn. Xa cch lu ngy th đm ra nhớ khng ngui, khng trở lại th khng được.

Ch lại trở về.

* * *

Sng Trm Trẹm bắt nguồn từ xm Cn Go chảy về pha Nam, qua xm Tn Bằng rồi đổ ra sng ng ốc, ha mnh vo vịnh Xim La.

Thằng Kim nng lng, khng biết Tư Lập muốn dừng lại lm ăn ở khc no. Giy lu, Tư Lập ni:

- Rừng U Minh cn nhiều b mật ! ừng lo m. Tao hứa dẫn my tới chỗ ny vui lắm, đừng sợ chết đi. C tao.

Xuồng ngừng lại giy lt nghỉ trưa rồi mi dầm lại tiếp tục khot dng nước đỏ ngm, tuy chảy mạnh nhưng tứ bề khuất gi nn khng gợn sng. i bờ quanh co, hoa l nghing mnh lại, giao đầu, bắt tay nhau che kn bng mặt trời.

Khch đi đường ngỡ mnh lạc lối trong hang, thứ hang thin nhin, bất tận. C tiếng vượn h. Từ bn ny, con vượn bồng con, nắm sợi dy rau cu, lấy trớn đu mnh sang nhnh ở bờ bn kia để hi tri rừng. Tri qu cht, vỏ qu dy, vượn nhăn mặt, bực tức nm mạnh. Tri vừng sa vo giữa lưới nhện giăng hờ, lơ lửng. Lưới rung rinh khng đứt hẳn ; con nhện hoảng hốt, thả sợi tơ di, sa xuống. Chợt thấy mặt nước, n toan rt ln. Nhưng trể qu rồi ! Con c bng phng mỏ theo, tp mạnh. Thằng Kim ngỡ đ l con trăn. C lớn bằng cy cột nh, vảy xanh vảy trắng thu từng vng ngời ln khắp thn mnh. No mồi, c lặn st đy, lội nhanh. Bầy c con hối hả di chuyển theo mẹ, hng trăm con lấm tấm như rắc cườm đầy mặt nước, mất dạng trong bng mt đằng kia. Bờ sng im lm, mặt nước thẫn thờ trả lại bng dng hiền ha của cy chồi mọc st m bi ; bng vừng bung thng xuống từng xu chuỗi hường, chen lấn, nối tiếp nhau như bức mnh mnh. Nhnh vừng kh cắn, l vng rụng mất hẳn. i đọt non nh ln, mỏng mịn, chưa nhuốm được mu xanh v thiếu nắng ; ở xa, trng như những cnh bướm khổng lồ đang phập phồng, ngứa ngy, chưa đậu yn chỗ l đ chớm bay.

- Kim, my biết nước sng ny mu g khng ?

- Ở dưới sng, giống như mu mu bầm. Mc ln tay coi th như nước tr pha đậm.

Tư Lập day lại :

- Hồi xưa, c người ni n giống như c ph đen. Ờ... my uống c ph lần no chưa ?

- Chưa, ch Tư .

- Bn thiếu g, tại chợ Thới Bnh. Dn ở chợ l người mới tới mua bn lập nghiệp, họ chưa dm đi su v rừng lm ăn như tụi mnh by giờ. Họ nể nang dn pha ny lắm.

- Sao vậy, ch Tư ?

- V dn ny l dn cố cựu, ph sơn lm, đm H B dọn đường cho họ tới sau lm ăn. Con nh tướng đi mở đường mu m!

Tư Lập vừa ni vừa vi tay đập sau lưng. Thằng Kim đ hiểu nghĩa mấy tiếng "mở đường mu". Ba bốn đốm mu đỏ ngời : mấy con muỗi vừa bị đ nhẹp xc.

N sực nhớ tới bầy muỗi bu quanh n từ mấy ngy ry. Ban đầu, n bực mnh, đập giết thẳng tay, phải bung dầm khiến xuồng lủi v bờ. Mổi lần như vậy, Tư Lập day lại :

- Cứ bơi lẹ, muỗi cắn t hơn. Ở lầy quầy mnh bị cắn nhiều m khng đi tới đu hết. Xuống xuồng để bơi chứ đu phải để đập muỗi !

Nghe lời Tư Lập, thằng Kim bấm mi chịu đựng.

Vi tiếng g gy văng vẳng, hưởng ứng nhau ph tan bầu khng kh tĩnh mịch. Vm cy lần lần trống trải nắng rớt từng mảng, ngưng đọng khng chịu tri theo dng nước ngy cng chảy hăng. Bn bờ, nước đổ rc rch theo con lạch nhỏ, vỏ trm tri lềnh bềnh trắng. Thằng Kim nn nức :

- Tới chỗ nghỉ chưa, ch Tư ?

- Chưa. Hai voi nữa. My nhớ khng, hồi sng tới giờ mới qua c su voi.

Hai voi, đường cn xa. Thằng Kim yn lng v sẽ đến chỗ nghỉ trước khi trời sụp tối :

- Ch c b con ở đy hả ?

Tư Lập cau my khng trả lời, mở gi thuốc ra vấn ht. l gi thuốc m ch hứa tiết kiệm, để dnh ht khi tới nơi.

Thằng Kim đon chừng Tư Lập đang suy nghĩ nhiều. Ch lẩm bẩm :

- Ừ, b con hay l người dưng, chuyện đ khng quan hệ. Nhắc tới tao buồn qu, muốn quy trở lại by giờ. Nhưng đ tới đy rồi khng lẽ lại trở về. Tao khng muốn kiếm nh quen. Ở gần xm đng th bất lợi, ở xa qu cũng hại. My tin tao. Tao khng dại g trở lại đy m tm ci chết... Ờ, my họ g ? Mấy ngy ry, tao qun hỏi.

- Họ Trương hay họ Trần g đ, ti qun rồi. Nghe ni hồi đ ba ti đổi họ.

- Ối ! Họ g cũng được, miễn tới chừng người ta hỏi th đừng trả lời lập dập. Ni vậy chớ ai xt hỏi. Tao c quen với vua. Hồi xưa, c người ở xm ny được cải ra họ Nguyễn cho giống với họ vua... Họ ni vậy hay lắm.

Thằng Kim ngơ ngc hỏi :

- B con với vua sao lại ở đy ?

Tư Lập khng trả lời. Ch bơi mạnh, mũi xuồng quẹo v bờ, pha tri. Vm mương nhỏ hiện ra. Ch ni :

- My nghỉ tay đi. Tới phin tao rồi...

Ngồi trước mũi, ch bơi pha mặt vi dầm rồi trở lẹ qua bn tri, bơi vi dầm. Xuồng lướt tới ồ ồ. Gặp dy, gặp nhnh cy cản mũi, ch bứt, bẻ rm rốp. Gặp nước cạn, ch đứng m chống hoặc qu trn sạp xuồng, ngả mnh tới lấy trớn. Thằng Kim vui sướng qu. Lc ny n khỏe tay, dầu muốn tiếp sức với Tư Lập cũng khng được. Mũi xuồng qu nhỏ, no đủ chỗ để hai người cng ngồi ngang nhau. Hơn nữa, bơi xuồng theo lối mới ny n chưa quen. Mặt trời sụp xuống thấp, rọi thẳng từ trước mặt. Con rạch qu nhỏ, uốn ngoằn ngoo như ruột ngựa nối liền qua những lung, bo, trn trn mo mo như hnh mấy ci bao tử, gan, l lch... Sậy mọc khỏi đầu.

Hương rừng ngo ngạt, mi hương xa lạ nhưng rất quen thuộc. Thằng Kim ht mạnh để hửi cho kỹ, để nhớ cho r nhưng nhớ mi khng ra. Chợt ngẩng đầu ln, n trố mắt. Rừng cơ hồ khng cn chiếc l no cả ! Trn hng vạn nhnh nhỏ, bn tay thần no rắc lấm tấm hằng h sa số đợt bng gn, khng phải ring trước mặt m khắp cc tứ pha. Rừng sng lạn, ai dm ni l rừng m u ? Bng kết oằn sai, mịn mng, trắng tuyết ; đi, cnh đu khng thấy chỉ thấy ton l nhụy ngọt.

N buột miệng :

- Rừng cy g vậy ? Ch Tư.

Tư Lập day lại cười vang :

- Thằng quỉ ! Hửi m khng biết mi mật ong sao ? Trm chớ giống g ! Mun ngn hũ mật ong của trời ban xuống cho trần gian cn treo lủng lẳng như m sương trn nửa lừng đ. Hửi v th say. Say th khng tỉnh được. C người toan dng n m luyện thuốc trường sinh, từ trăm năm nay...

* * *

Tư Lập ngm mnh dưới bưng ny giờ kh lu rồi. Nước dng ln nửa ngục. Hai tay ch quậy dưới bn, chn b tới lui, bọt nước si ng ục. Ch rt ln một cy ba to tướng, ni huyn thin :

- N cn nguyn, mới tinh. Bộ tri đất xoay trn sao m ! Hồi năm ngoi tao nhớ r rng, nhận ở gần gốc cy trm bn kia. By giờ n chạy qua bn ny. ể tao rửa sạch cho my coi. Cam đoan khng c một bợn st, khuất dưới lớp bn non, mưa nắng khng sao thấu tới. St ăn hư hỏng l khi no mnh giữ khng kn. Lng người cũng vậy... My chưa hiểu hả ?

Thằng Kim thật tnh khng hiểu cu ni lắc lo của Tư Lập. N khng cần tm hiểu. Cy ba khiến n ngạc nhin hơn : cn di cỡ năm tấc, lưỡi cao hơn hai tấc, bề ngang lưỡi ba trn một tấc rưỡi, lớn như mấy cy ba thần m cc ng tướng ht bội thường vc ra khi đnh trận.

- Cầm thử coi nặng khng ? Tay anh hng mới cử n được. Tạo ra la gạo, xuồng, cho l nhờ n. Nn nh nn cửa, nn đất nn vườn, nn chồng nn vợ, xưng hng xưng b cũng nhờ n.

Tư Lập ni tiếp :

- i bụng chưa ?

- Hơi đi. Ny giờ ti lưỡng lự ; gạo cn chừng hai nắm, khng lẽ nấu cho. Hay l mnh kiếm nh no mượn đỡ.

- Mượn gạo m ăn, xưa qu ! Ở xứ ny, tao khng muốn gặp mặt ai hết. Con người ta chết... khng phải v thiếu gạo. Tới lớn, my hiểu cu ni đ. By giờ đi với tao tm nh quen, bảnh th my đi trước một lần coi !

Ni vậy chớ tư Lập bước trước, đạp ln choại, ln dớn nghe sột soạt. Thay v đi thẳng lại pha rừng trm trắng tinh, thơm ngo ngạt, Tư Lập quẹo trở về pha rừng thấp l t, cy cối mọc so le hỗn loạn. Bn non ngập mắt c. Muỗi bay lợn cợn, vướng vt dưới chn cy cn u tối. Tư Lập khuyn nhủ :

- Rng chịu cực vậy ! "L" rừng trm đằng kia l của người ta. Rừng chồi pha ny mới l của mnh. Vắng hai năm nay, tao ngn rồi, khng muốn nhớ lại ci mi nhụy trm.

- Sao vậy ?

- ừng hỏi nữa. Tao muốn lnh mặt người quen. Mai chiều, c lẽ mnh qua nơi khc. Gi thổi hiu hiu, buồn qu.

Tư Lập thẫn thờ đi mắt rồi bỗng nhin khot tay, ra dấu im lặng. Ch ngồi np xuống. Thằng Kim cũng bắt chước, ci đầu, i ngại. Tư Lập cầm tay n m ni khẽ :

- ừng động đậy, thở nh nhẹ. N ka...

Thằng Kim ngớ ngẩn, lin tưởng đến thứ tai nạn khủng khiếp :

- Co... ọp hả ?

- Ni bậy xui xẻo ! Ong mật.

V n định thần khi Tư Lập ni r thm :

- Ong mật... đi ăn bng. Bay rề qua rề lại, thấy chưa, thấp chủn trn đọt sậy ka.

Thằng Kim mừng rỡ :

- Ngộ qu ! Ổ n ở đy đy, hả ch. Lm sao kiếm được ? ! N lớn bằng hai con ruồi.

Om sm ci miệng ! Về chống xuồng lại đy mau, tao chờ ! Nhớ ci hộp quẹt my. Thằng Kim hối hả lm y lời. Trở lại chỗ cũ, n chợt nghe tiếng "h" ở pha rừng trm. T ra ny giờ Tư Lập lội tắt qua mương đi lại đằng ấy.

Ch vội ngồi ln xuồng, chụp cy dầm, hờm sẵn :

- Bậy qu ! N "đi bng" tới đy rồi mất dạng. Chờ một hồi nữa coi.

- i bng l g ? Ch Tư.

- L đi ht nhụy bng... ka m qu !

* * *

Một con ong rồi hai con ong bay qua st ngọn cỏ, lưng ngời những rằn xanh đỏ, hai chn sau quặp lại kẹp hai đốm vng sậm m thằng Kim đon l nhụy bng. Ong vừa qua khỏi chừng mươi thước. Tư Lập hối hả bơi xuồng theo. Nhưng hai con ong nọ lại đp xuống, mất dạng. Ch ni :

- y l trạm thứ nh của tụi n. Rn chờ cht nữa. Chm chết tao cũng ăn được ổ ny.

Sau đi ba lần theo di rồi dừng lại như vậy, Tư Lập bỗng cười vang, ma men tay chưn như đứa trẻ thấy kẹo. Hng trăm con ong bay chập chờn trước mặt, đp xuống, vọt ln cao, khng dời chỗ. Ch ngng xem hướng gi trn ngọn cy, ra lịnh cho thằng Kim đứng im rồi ch đi khuất, chập sau mang về một nắm rễ cy gừa.

Hộp quẹt bật lửa ln. Nắm rễ gừa ngn chy, khi bay đều. Ch ni nhỏ :

- i theo tao, đừng chạy bất tử nghe !

Ch phồng m thổi mạnh, khi tung bay mịt m chưa tan l ch thổi thm lần nữa, chn bước nhanh tới. Hiển hiện sau lớp khi mỏng kia, vật g lạ thường như một tri cy khổng lổ, lớn bằng ci nia, đen ngm rực rỡ như nạm mun ngn hột thủy tinh chấp cha...

Thằng Kim h miệng :

- Ổ ong hả ? Ong đu hết rồi ?

- Cả triệu con kết lại, nằm sắp lớp đen ngời, chớp cnh lia lịa đ, khng thấy sao ! Ổ ở bn trong. Ln xuồng đi. Rủi bề g tao với my thối lui, lặn dưới mương, p chiếc xuồng ny lại m che...

Tư Lập cầm nhnh cy kh gạt mạnh vo ổ ; ong rớt xuống cỏ từng mảng, lần lần tan ra. Ổ ong khoe my trắng tinh như sp, treo trn khc cy gc nghing ; cy ko.

Ch qut :

- Chống xuồng lại. Tao với my khing nguyn ổ xuống. Dầu sao mnh cũng mang tiếng ăn cắp của thin hạ rồi.

ặt dưới xuồng, ổ ong nứt ra, mật vng tươi chảy đọng vũng. Tư Lập chụp cy dầm, bơi trối chết, lướt qua sậy, qua năn. Thằng Kim ci đầu st vn, nhắm mắt, e nhnh hai bn quật nhằm. N cười tươi khi thấy mi chi hoang hiện ra trước mặt, Tư Lập trao cy dầm cho n th tay x tn ong :

- Trời ơi ! Tao hại tao ! Tao ăn cắp... của tao.

- Ch ni g ?

- Miếng ko bằng cy nhum. Hồi năm ngoi tao gởi n lại cho người quen. Chữ "điền" tao khắc lm dấy rnh rnh.


Cy rừng chuyển răng rắc. u đy c tiếng chưởi thề ỏm tỏi, xen vo tiếng dầm khuấy nước. Tư Lập cau my.

- Họ đi theo dấu bắt tụi mnh. Khng kho lại xảy ra đm chm, uổng mạng. Nhiều khi họ mạo nhận l của họ để hăm dọa mnh. Lt nữa, my đứng yếu bng va... Cứ ci lại cho tao.

Thằng Kim giựt mnh :

- Ch đi đu ? Một mnh ti khng dm...

- Tao np sau h. Họ tới ka ! Cầm ba ln ! ụng độ th tao ra ăn thua.

Nhanh như chớp, Tư Lập bước lui, ngồi khuất sau bụi mật cật. Thằng Kim nhn trước mặt. Hng cy rung rinh, rẽ ra. Một người vạm vỡ cầm ba, bước tới :

- Khn th chịu tội. Thằng kia, my ở xm no tới ?

Thằng Kim cố giữ sắc trầm tĩnh :

- Ti ở đy, mần ăn...

- Ăn cắp chớ mần ăn ? Tao theo dấu tụi by ny giờ. Cng trnh mấy thng nay tao tạo sẵn để my hưởng ! ăn cắp m lại cn gỡ lun tấm ko, chẳng khc no ăn trộm rồi đốt lun nh của ti gia.

- Ti khng biết g hết...

- Chm chết mẹ chớ khng biết !

Lưỡi ba của khch hươi ln. Thằng Kim cũng nng cy ba một cch vụng về. Khch nhn n, ngạc nhin rồi nhn cy ba :

- My ăn trộm ba nữa hả ? Rng m đỡ. N !

Hoảng hốt, Tư Lập nhảy ra, nắm cườm tay người khch lạ :

- Tao ở nh ng hương gio hồi xưa đy m. Ch my đến sau nn khng biết r tao l ai.

Khch trố mắt :

- Trời ! Cậu Tư. Về hồi no ! Trời... ny giờ thấy cy ba, ti hồ nghi l của cậu. Sao khng lại thăm c Hong Mai ?

Tư Lập vuốt mồ hi trn :

- Thi ! Về đi. Nhắn với ng hương gio rằng tối nay tao tới.

Khch ni :

- Buồn lắm ! C Hong Mai yếu nhiều.

Tư Lập thở di :

- Vậy hả ? ừng ni nữa. Về trước đi.

Khch rt lui. Tư Lập ni ngậm ngi :

- Trốn m khng khỏi. Trốn Ty ta l chuyện dễ ; trốn người quen l chuyện kh hơn. Ta ăn cắp ổ ong khi ny m chi ? Nghề ăn ong c nghiệp chướng... y l ổ ong cuối cng của tao trong nghề...

Thằng Kim hỏi :

- Sao vậy ? Ai đau nhiều vậy ch ? C Hong Mai l người b con...

- B con khng phải b con. Người dưng khng phải người dưng. Tối nay my thay mặt tao, lại đ m thăm ng hương gio. Phần tao, tao phải xa rừng ny. Ở lại đy, my c dịp học khn. ừng buồn. ể tao ni lại đầu đui sự tch, hồi năm trước...

* * *

Nghe xong thằng Kim đi từng bước chậm ri đến nh ng hương gio. Cu chuyện tnh của Tư Lập hy cn lng lng trong tr n. Gi chiều nhẹ thổi. Mi bng trm ngo ngạt. N nhn từng gốc cy, lắng nghe từng tiếng l trở mnh m khoan khoi trong lng. Rừng U Minh ny đối với n cơ hồ khng cn g l b mật kh hiểu nữa.

ến nh ng hương gio, n được thết đi cơm nước tử tế. ng hương gio khng ni chuyện nhiều. N ni dối rằng... chừng lt nữa Tư Lập sẽ đến. Nhưng Tư Lập c đến đu ! m đ, n được nằm ngủ trn vn g, trải chiếu bng, giăng mng rộng ri. Nửa đm, n chợt tỉnh v nh đn chi mắt.

ng hương gio ni :

- Ch em thức hả ? Ka ! Trn bn thờ, từ bao năm rồi, ti luyện "ngọc ong" để trị bịnh. Bịnh g, chắc Tư Lập ni sơ cho ch em hiểu rồi. Ti buồn qu. Tư Lập khng trở lại nh ny nữa đu. Ch em cứ ni thiệt. Phải vậy khng ?

Thằng Kim ni :

- Dạ chu khng biết. Ch Tư khng ni r...

- Ta hiểu lắm. Dầu sao, trở về lần ny, Tư Lập cũng đ tỏ ra c nghĩa ! Ai nỡ cu thc ch trai của mnh trong một x để đổi lấy chữ nhn ? Ai nỡ bỏ ci danh dự để mua chuộc một chức tước qu phi huyền ho. Từ xưa, tằng tổ của ta cũng v kh khi ấy m ph Cha, xiu lạc đến đy ! By giờ ta yếu lắm rồi. Dầu muốn bắt chước Tư Lập, ta cũng khng cn đủ sức lực m bắt chước. Gia thế của ta, thin hạ đ r. Cu thc Tư Lập ở mi tại đy chăng? Ta chỉ l người hương gio, quyền hạn g ? Ừ ! Tội l tội cho Hong Mai. Năm nay, n ngồi một chỗ, khng cn đủ sức m ra thăm cội hong mai trước ng như hồi Tư Lập biết.

Sng hm sau, thằng Kim từ gi ng hương gio rồi đến ngồi bn m rạch. Bng vừng tươi thắm, cy cối hai bn bờ giao đầu lại, mt mẻ. N chờ đn bất cứ xuồng ghe ai, đi về đu cũng được, để qu giang. Sau lưng n, trn thềm nh, trong bng mt, hnh dng của Hong Mai với đi mắt v mớ tc trm kn trong chiếc khăn. Chiếc tay o của nng lng thng che khuất mấy ngn tay, từ từ nng ln như tiễn đưa một hnh bng...